Tối qua tổ trưởng dân phố đưa
cái giấy mời này đến. Công nhận bên cạnh cái ngạo mạn đòi giáo dục mình, họ vẫn
có cái dễ thương là mặc dù coi mình là đối tượng thiếu giáo dục, nhưng họ vẫn
trân trọng kính mời....
Mình nhớ có lần ra phường hỏi
về việc lĩnh lương hưu cho bố, tay phó chủ tịch phường vẫn gọi mình là chị xưng
em. Vậy là bây giờ để em giáo dục chị nhé.
Tuy mình từ chối xuống nhận
quyết định (không giống như quyết định tăng lương nhỉ), nhưng cảm giác của mình
vẫn khá hùi hụp. Trong đầu đã nghĩ khiếu nại hay kiện?
Bố nằm một chỗ, nhưng lắng
nghe nhất cử nhất động ngoài cửa. Nhà có hai bố con, mình chả giấu bố điều gì,
để bố luôn luôn chấp nhận mọi tình huống mà không bị sốc.
Đêm qua hơn 1 rưỡi mới đi ngủ,
giấc ngủ chập chờn vì những điều ngổn ngang trong đầu. Nghe thấy tiếng bố húng
hắng ho cả đêm. Có lẽ cụ đang nghĩ đến bức thư mà cụ nói sẽ viết hỏi ông chủ tịch
phường cách giáo dục con mình như thế nào, làm mình cũng thao thức. Sáng nay
chưa đến 4 rưỡi đã dậy, vẫn nghe bố khúc khắc ho. Khổ thân bố quá