Theo đúng
hẹn, sáng 8/3, bốn chị em cô cháu chúng tôi đi một xe lên Thanh Hà, mua một
lẵng hoa to để tặng Bùi Hằng. Vì thằng Bùi Nhân vẫn ở trong Vũng Tàu nên chúng
tôi không đem đồ tiếp tế cho Bùi Hằng được, mà chỉ có độc một lẵng hoa, vì vậy
cũng không cần đi nhiều người.
Ngày hôm nay
thiên hạ đi chơi hết hay sao ấy mà đường thông thoáng quá. Chúng tôi vẫn còn
sung về cái vụ gặp gỡ tối mồng 7 tháng 3 ở nhà hàng Quốc Bảo, nên chuyện trò
rôm rả suốt dọc đường, chả mấy chốc mà lên đến Thanh Hà. Xe lướt qua hàng rào,
thoáng thấy có cái gì là lạ. Đến lúc xuống xe, mới thấy phía trong khuôn viên
của trại là một hàng lưới đen sì được dựng lên chạy song song với hàng rào. Tôi
cười phá lên, chỉ cho mọi người thấy:
- Này nhìn kìa, che rồi kìa.
Chắc là rút
kinh nghiệm để mọi người chụp được ảnh Bùi Hằng từ vụ thăm nuôi lần trước đây.
Không chỉ thế, dọc bờ tường có treo một loạt biển đỏ như: Cấm tụ tập đông
người, Cấm quay phim chụp ảnh...
Chúng tôi chả
quan tâm, đàng hoàng xuống xe, gỡ lẵng hoa ra khỏi cốp, chỉnh trang lại ngay ngắn
rồi thi nhau chụp ảnh bên lẵng hoa. Ông chủ quán ven đường thấy chúng tôi, bèn
đi lại vui vẻ chào hỏi. Tôi hỏi ông ta:
- Quán của anh có bị khó dễ gì không?
- Không, tôi thì việc ai người nấy làm, tôi cũng
chả quan tâm đến việc các chị ở đâu đến
- Ồ thế thì tốt quá, tôi chỉ lo vì chúng tôi mà
anh bị người ta gây khó dễ, Tốt rồi.
Lúc chúng tôi
đến, cánh cửa trại còn mở, bên trong một nhóm trại viên nam đang lao động sát
hàng rào. Chỉ sau vài phút, cánh cổng trại đã đóng lại, có khóa hẳn hoi, đám
trại viên bên trong đã nhanh chóng giải tán. Chụp ảnh xong, chúng tôi mang lẵng
hoa đến bên cánh cổng. Ngó cậu cảnh sát trẻ qua cánh cửa sắt, chúng tôi yêu cầu
gặp trực ban của trại, cậu ta lúng búng bảo để vào báo cáo. Vài phút sau, cậu
ta chạy ra bảo chúng tôi chờ.
- Các anh phải mở cửa ra chứ tiếp đón dân qua
cửa sắt thế này à? Chờ bao lâu, cả ngày chắc?
- Dạ...
Trong khi cậu
cảnh sát trẻ bối rối thì một tay sĩ quan đi ra – tay này lần trước quay phim
chúng tôi, khi bị phản đối thì bảo đây là nhà của họ đấy. Anh ta vẫn đứng bên
trong cổng sắt nói vọng ra – sợ gì nhỉ?
- Chị cho kiểm ra giấy tờ.
- Anh mở cổng ra chứ đón tiếp dân như thế này
thật chẳng ra làm sao cả.
- Chị thông cảm, chúng tôi đang sửa sang...
- Vừa nãy chúng tôi đến, thấy cửa còn đang mở
kia mà
- Chị thông cảm
- Thế xuất trình giấy tờ qua khe cửa thế này à?
- Vâng, chị thông cảm
Không vấn đề
gì! Tôi chỉ cần biết cái cung cách làm việc của công an ở đây như thế là đủ. Còn
có cái để kể chứ. Tôi ra xe lấy chứng minh thư, đút qua khe cửa cho cậu cảnh
sát trẻ ban đầu, cậu ấy cầm bằng cả hai tay rất lễ độ. Ngay lập tức tôi thấy có
thiện cảm với cậu chiến sĩ trẻ này. Tay sĩ
quan sau khi nghe tôi nêu yêu cầu, bắt đầu nhắc lại cái điệp khúc muôn thuở:
các anh chị không phải là đối tượng thăm nuôi.
- Xin lỗi anh, anh không cần phải nhắc lại thêm một
lần nào nữa về cái quy định ấy đối với chúng tôi. Xin nói lại là chúng tôi
không đến thăm nuôi! Không gửi bất cứ đồ tiếp tế nào cho chị Hằng! Hôm nay là
ngày 8/3, chúng tôi chỉ gửi một bó hoa cho một người phụ nữ ở trong trại này,
có thế thôi.
Dù cánh cổng
sắt không kín mít, nhưng mấy cái thanh sắt lại che đúng tầm mắt tôi, nên thấp
như tôi cũng phải một là cúi xuống, hai là nghển cổ lên để nhìn vào mắt người đối
thoại (cảnh tượng này hài hước đúng không ạ). Trong khi tôi nói, một sĩ quan
khác từ trong trụ sở bước nhanh tới, bảo cậu cảnh sát trẻ:
- Mở cửa ra
Thấy tay sĩ
quan lúc trước nói gì đó, anh ta nhắc lại lần nữa, không hề cao giọng nhưng rõ
ràng là ra lệnh
- Tôi bảo mở cửa ra.
Viên sĩ quan
đến sau nói anh ta là phụ trách ở Phân trại này, lắng nghe tôi trình bày mục
đích của chúng tôi xong thì gật đầu đồng ý ngay. Tôi nhìn vào biển hiệu đeo
trên ngực anh ta, thấy dòng chữ Trần Thái Hòa. Tôi cảm ơn anh ta và chẳng yêu
cầu gì thêm. Khi bắt tay, lại một lần nữa, mối thiện cảm trong lòng tôi tăng
lên. Tôi hay xét đoán cái tâm của con người qua cách bắt tay. Bàn tay anh ta ấm
(chứng tỏ anh ta là con người tốt), cái bắt tay chặt (biểu hiện sự quyết đoán
và chứng tỏ anh ta biết tôn trọng người khác), giữ hơi lâu một chút (đủ để tạo
và lưu giữ mối thiện cảm). Trong khi bước ra, tôi nghe thấy tay sĩ quan trẻ ban
đầu đang hùng hổ to tiếng với cháu Phương về việc chụp ảnh, tôi bèn quay lại
nói với anh ta:
- Đề nghị anh không to tiếng như thế. Anh thấy
không? Lãnh đạo của anh còn từ tốn thế này..
- Lãnh đạo khác, tôi khác, đấy là tính cách của
tôi.
- Anh không nói thế được! Anh nên nhớ anh đang
làm nhiệm vụ, tức là phục vụ nhân dân. Trong khi làm nhiệm vụ, anh không được
đặt cái tôi của anh lên trên như thế
Tay này không nói gì nữa, còn viên sĩ quan chỉ huy thì có
vẻ dàn hòa cho nhanh. Chúng tôi bước ra khỏi cửa sau khi chào và cảm ơn viên
chỉ huy một lần nữa.
Chúng tôi lên
xe trở về Hà Nội ngay. Dọc đường sôi nổi bình luận xem họ có chuyển hoa cho Bùi
Hằng không. Tôi đoán họ không dám thất hứa (vì chúng tôi có thể kiểm chứng
trong lần thăm nuôi tới), nhưng chắc chắn họ sẽ gỡ cái băng rôn trên lẵng hoa
ghi dòng chữ: Bùi Hằng - chúng tôi luôn bên cạnh chị.
Tôi nhớ trong
lần đi thăm trước, có nghe thấy khi tranh luận, một tay công an nào đó ở trại
Thanh Hà bảo đây là cơ quan an ninh quốc gia???
Không rõ định
nghĩa thế nào là một cơ quan an ninh quốc gia, nhưng tôi cảm thấy tay kia nói
như thế là tùy tiện. Riêng cái việc công an đứng ra quản lý trại giáo dục cải
tạo đã thấy nó rất không hợp lý tẹo nào. Bây giờ lại xưng – liệt một cái trại
giáo dục cải tạo trở thành cơ quan an ninh quốc gia thì có lẽ là mạo nhận, kỳ
quặc quá. Trừ Bùi Hằng, việc quản lý mấy cái anh nghiện hút, chích choác, hay
gay gổ côn đồ mà lại được xếp vào hàng an ninh quốc gia thì ngộ thật.
Một điều nữa
là cái sự xuất hiện của hàng rào bằng lưới đen kia nó nói lên điều gì? Sự sợ
hãi, sự căm ghét cái tình người?
Hẳn là có tin
rất nhiều người sẽ lên thăm Bùi Hằng vào ngày 8/3 nên họ phải chăng lưới để
không cho người ta nhìn thấy Bùi Hằng? Nhầm rồi các anh ơi, cái tình nó ở trong
trái tim, trong trí óc con người chứ đâu phải bằng sự hiện hữu. Có bức tường
nào ngăn cản được những ý nghĩ người ta dành cho nhau. Có loại băng keo nào
chặn được âm thanh của những tiếng gọi nhau vang vọng qua không gian?