Translate

Sunday, 3 March 2013

Võ "dỗ" bố!


Trong tết, sức khỏe bố có trục trặc nên chả đi thăm thú ai được, cứ áy náy mãi. Hôm qua thứ bẩy, mấy anh chị em rủ nhau đến thăm cụ Nguyễn Trọng Vĩnh, bác Ngô Đức Thọ và bác Phạm Toàn. Dự định chỉ đến thăm các cụ các bác, mỗi nhà một tý. Ai dè đến đâu cũng chuyện vui như Tết. Ra khỏi nhà là 12 rưỡi trưa, lòng vòng đến điểm cuối, là nhà bác Phạm Toàn ở Hồ Tây cũng đã gần 5 giờ chiều. Trong khi đó, theo “kế hoạch” là 7 giờ tối, mấy anh chị em sẽ đến nhà thờ Thái Hà, dự lễ thắp nến cầu nguyện cho anh em luật sư Lê Quốc Quân. Mình đành gọi điện về nhà, nói anh trai cho bố ăn hộ mình. Rốt cục cả bác Phạm Toàn và bác Ngô Đức Thọ cùng đến nhà thờ Thái Hà cả.
Lần đầu tiên dự một lễ thắp nến cầu nguyện, thú thực mình không tài nào hiểu nổi những nghi lễ trong nhà thờ. Nhưng chỉ cần nhìn sự thành kính của cả ngàn con người, mình thật ngưỡng mộ nềm tin ở nơi họ. Một chị ghé tai mình thì thầm: liệu cộng sản có thể có được những bài học giáo dục công dân như thế này không?
Hơn 10 giờ mới về đến nhà, thấy đèn trong phòng bố vẫn sáng. Bố nằm yên, mắt nhìn lên trần nhà, không nói câu nào ngay cả khi mình đi vào buồng. Mình biết bố không vui, vì mình nói chỉ đi mấy tiếng rồi về, thế mà đi một mạch mười tiếng đồng hồ liền. Mình lẳng lặng rót cốc nước để cạnh giường bố, rồi tắt đèn, lui về phòng mình.
Sáng nay trong lúc dọn buồng cho bố, thấy thái độ của bố trở lại bình thường, mình bèn thủ thỉ:
-     Thỉnh thoảng bố cho con đi giao lưu ngoài xã hội tý. Cả tết con ở nhà với bố, chả đi thăm ai được. Hôm nay gặp các bác ấy vui quá, nói chuyện mãi không dứt, rồi lại đến nhà thờ thắp nến cầu nguyện cho “thằng” luật sư Lê Quốc Quân, cái thằng có lần đến nhà mình, kể về chuyện nó đi học thạc sĩ luật ở bên Mỹ ấy, bố nhớ nó không?
Bố gật đầu, nét mặt tươi hơn. Được thể mình bồi thêm, rằng các bác ấy cũng “mê” cái bài của Nguyễn Đắc Kiên không kém gì bố, bàn luận say sưa lắm…
Ối giời, "gãi đúng chỗ ngứa" nhá, bố lại bắt đầu mở máy, nói mãi về hiện tượng Nguyễn Đắc Kiên, rằng chắc chắn sẽ còn nhiều người nữa như thế. Rằng nếu không có lớp trẻ có trí tuệ, can đảm như thế lên tiếng, thì bố chết cũng không nhắm mắt được.
Hi hi! Thế là mình biết rồi nhá. Khi nào lỡ về muộn, mình sẽ lại “lôi”chuyện kia ra để “dỗ” bố. Chắc chắn sẽ được bố tha tội.
https://www.facebook.com/photo.php?fbid=540734962614177&set=a.332484273439248.82962.100000330347757&type=1&theater

9 comments:

  1. Bữa nào rảnh, ngay trong dịp mùa Chay này, Phương Bích thử tìm đến nhà thờ Thái Hà nghe vài bài giảng về những đề tài về mùa Chay và Phục Sinh thì sẽ hiểu ra tại sao những người có đức tin CG họ sống và hành động như họ đã thể hiện cho chúng ta thấy, còn những nghi thức phụng vụ thì na ná như nhau thôi

    ...nhưng tôi mà gặp con bé con đang được mẹ thắp nến dùm trong bức hình trên là bảo đảm tôi sẽ bị chia trí, hệt như bác phó nháy của bức hình trên hehehe

    ReplyDelete
    Replies
    1. Hình bé gái là tui chụp đóa :)))

      Delete
  2. Bố bà chứ có phải Bố thiên hạ đâu mà suốt ngày cứ bố nói, bố bảo, bố ăn cơm. Viết lách mà cách dùng đại từ nhân xưng còn không biết sử dụng thì đòi viết lách cái gì nhỉ.
    Chẳng khác đéo gì cái thằng Cộng sản suốt ngày cứ Đảng ta, bác nói, bác dạy, bác bảo. Đảng và Bác nhà mày chứ bác nhà ông à.

    ReplyDelete
    Replies
    1. Mình với bố là cách nói khi tâm sự theo kiểu độc thoại, hiểu chưa Nặc danh03:31 Ngày 05 tháng 3 năm 2013?
      Kể chuyện bố để cho thiên hạ thấy để làm trọn phận con và trách nhiệm với cộng đồng là không dễ dàng. Nếu được sự đồng thuận và cảm thông từ cha mẹ, vợ chồng con cái là điều hạnh phúc, chứ khoe gì chuyện bố ăn, bố nói, bố bảo...? Bố có bảo là bảo với mình, với tôi, chứ bố có bảo với thiên hạ đâu hở? Cách dùng từ hay viết hay dở thế nào, trước khi dạy người hãy về mở sách học lại đi đã Nặc danh03:31 Ngày 05 tháng 3 năm 2013 nhé.

      Delete
    2. cuuchienbinhtranxuannghiep7 March 2013 at 19:59

      Này ông nặc danh 03:31 ngày 5/3/2013 !
      Ông có biết thế nào là văn tự sự chưa, hơn nữa đây là tài sản cá nhân của chị ấy không phải báo mất tiền mua nhá, ông giỏi thì về blog của ông mà viết xem có ma nào ngó không nhá. Thế mà cũng mở mồm ra được.

      Delete
  3. Đó là giọt nước tràn ly, sau rất nhiều giọt nước bẩn trong cái ly ấy để đưa tôi đến quyết định cuối cùng “tôi phải ra khỏi Đảng Cộng Sản”.
    http://hailuablog.wordpress.com/2013/03/04/ban-ve-pham-tru-dao-duc-trong-khai-niem-ve-su-luong-thien/
    NẾU KHÔNG PHẢI THAM ĂN HỐT UỐNG THÌ HÃY RA KHỎI ĐẢNG.

    ReplyDelete
  4. Tôi là người cũng chăm đọc PB . Phải nói công bằng là nhiều bài viết của bạn tốt và hay , song cũng thành thật muốn bạn giảm liều lượng một chút khi nói về chuyện riêng của mình .

    ReplyDelete
  5. :))))))))
    XIn lỗi vì bắt bác cứ phải nghe chuyện riêng của PB ở đây, cho dù nó là blog cá nhân. Thực ra tuy nó có vẻ là chuyện riêng, nhưng cũng lại không riêng lắm. Một lần PB than thở, cái câu giỏi việc nước , đảm việc nhà chỉ là nói khoác. Tuy những gì PB đang làm không phải là việc nước non gì, chỉ đơn giản là chia sẻ trách nhiệm với cộng đồng. Nhưng để trọn vẹn đôi đường cũng là không dễ dàng gì (khi bố PB gãy chân nằm đó đã hơn một năm nay). Thêm vào đó, để có được sự đồng thuận trong gia đình cũng là điều rất khó khăn. PB không muốn biến blog cá nhân này hoàn toàn trở thành một blog chính trị, chỉ toàn nói về chuyện xã hội. Đôi khi PB mượn những mẩu đối thoại giữa bố con, để truyền tải những thông điệp về quan điểm của cả hai bố con một cách gián tiếp đến người đọc. Đâu phải lúc nào cũng phải hô hào những điều đao to búa lớn? Mong bác đại xá cho 

    ReplyDelete
  6. Đã vào xem một blog, người ta gọi là blog cá nhân vì chỉ có 1...khổ chủ (May quá, chưa có chủ trương blog là sở hữu toàn dân, để rồi lại phải có người lãnh đạo hay cưỡng chế. Chỉ có nỗi khổ là nếu... lỡ nổi tiếng như anh BS thì hacker hay phá đám!). Vậy nếu thích những bài viết của cá nhân đó, thì vào đọc,... forum với mọi người cũng biết được nhiều điều hay. Không thích thì chọn blog khác, sao hẹp hòi chỉ trích người ta làm gì.

    Tôi thì cám ơn các blogger, sự can đảm của họ trong thời đại internet, giúp chúng ta...mở mắt, và khai trí. Dân được khai trí, thì xã hội sẽ phải đổi thay.

    ReplyDelete