Translate

Sunday, 1 March 2015

"Thế là người Việt Nam" ?

Bài trên facebook của Canh Lê

Dân tôi,
Đạp nhau cướp ấn Đền Trần để cầu xin thần thánh ban cho "vinh hoa",
Đánh nhau cướp hoa tre Hội Gióng để cầu xin thần thánh ban cho "phú quý",
Tranh nhau cướp lễ vật Hội Cầu Trâu để cầu xin thần thánh ban cho "phúc lộc",
Xô nhau Hội Phủ Giầy để cầu xin thần thánh ban cho "an khang",
Giẫm nhau Hội Bà Chúa Kho để cầu xin thần thánh ban cho "thịnh vượng",
Chen nhau Hội Yên Tử để cầu xin thần thánh ban cho "thuận hòa",
...
Dân tôi,
Chém tức tưởi con heo để cầu xin thần thánh ban cho "sống vui",
Đập hấp hối con trâu để cầu xin thần thánh ban cho "sống khỏe",

Friday, 27 February 2015

Tại sao Trung Cộng lại cho gây dựng các Viện Khổng Tử?

Bác Thụy Nguyễn có gửi cho Phương Bích một bài viết. Phương Bích xin được đăng lên đây, để mọi người cùng chia sẻ. Xin cảm ơn bác Thụy Nguyễn 

Vừa qua trên các trang mạng bên nhà có rất nhiều bài bàn về hiện trạng các Học Viện Khổng Tử  đang được Trung Cộng tìm cách triển khai tại nhiều nơi trên thế giới . Báo Foreign Affairs số September/October 2014 cũng có một bài điểm sách liên quan đến vấn đề này, với tựa đề là "Can't Buy Me Love - China's New Rich and Its Crisis of Values" , tạm dịch là "Không thể Mua Tình Yêu cho Tôi - các Nhà Giầu Mới bên Trung Quốc với các Giá Trị Căn Bản bị Khủng Hoảng (nói cách khác là Tâm Linh đang bị Sáo trộn)", của John Osburg là GS Phụ Giảng về Nhân Chủng Học tại đại học Rochester và đồng thời cũng là tác giả của cuốn sách với tựa đề là "Anxious Wealth: Money and Morality Among China's New Rich", tạm dịch Giầu Sang trong Lo âu - Tiền và Luân lý trong giới các nhà Giầu Mới bên Trung Quốc .

CÓ ĐÁNH THÌ ĐÁNH NHANH NHANH LÊN...


A nói chuyện với B:
- Thiên hạ cứ hô dân vùng lên lật đổ chế độ cộng sản. Đừng có mơ! Dân nước nào chứ dân Việt Nam đừng có hy vọng. Chỉ có cách để tự cộng sản đánh nhau thôi.
B bảo:
- Ừ! Có đánh thì đánh nhanh nhanh lên cho dân nhờ.
Có nhẽ đúng thế. Cộng sản bây giờ khác cộng sản ngày xưa. Chả cần nói đến thời chiến tranh, thời bình thôi, vợ một ông quan chức ngân hàng, làm ở bộ phận hủy tiền, hàng ngày nhét tiền vào phích nước tuồn ra ngoài. Nhờ người đi lấy nước gạo, phát hiện ra đầu và chân gà thường xuyên vứt trong thùng nước gạo của nhà ấy, mới đi trình báo công an. Công an tổ chức theo dõi, thế là bắt quả tang. Vụ đó ầm ĩ một thời.

Thursday, 26 February 2015

Giờ người ta chỉ bàn chuyện “cụ Rùa”, chứ chẳng ai bàn chuyện Vua Lê.

Một anh công an xã ở trại Thanh Hà, khi được hỏi: theo anh, ông chủ tịch (thành phố) có bao giờ sai không? Thì anh trả lời:

-      Hiến pháp quy định rồi, chủ tịch sai thế nào được!

Anh khác lại hỏi cụ Lê Hiền Đức:

-     Chống tham nhũng mà không sợ pháp luật à?

Khi tôi nói về chuyện người dân bức xúc trước việc Trung Quốc vào tận biển nhà mình, bắt người, cướp tài sản, đâm chìm tàu, không cho ngư dân mình đánh cá, mà nhà nước Việt Nam không hề có một biện pháp nào bảo vệ ngư dân, bảo vệ chủ quyền nên dân mới đi biểu tình (gỡ sĩ diện cho Việt Nam tý), cậu tổ trưởng dân phố cũ ở nhà tôi, một cán bộ của tổng liên đoàn lao động Việt Nam,  bảo rằng:  Nhà nước có cả môt Bộ Ngoại giao người ta lo rồi, mình là dân lo thế nào được?

Các bác đừng tưởng không ít người Việt Nam nghĩ như vậy. Rất nhiều là đằng khác. Cộng thêm việc những người biết mà dám nói là bị bỏ tù. Thế là có đến 90% dân mình mặc kệ.

Monday, 23 February 2015

Đm chính quyền trước, đm vợ sau!

Bài viết trên facebook của nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa

Chiều nay, chị Nguyễn Thị Thúy (dân oan Hải Phòng, người đã tưới xăng, sẵn sàng tự thiêu để chống lệnh cưỡng chế, bảo vệ túp lều, nơi tá túc duy nhất của chị và 8 người con vào ngày 20/12/2014 ) đưa con dâu và cháu nội đến thăm, chúc tết gia đình tôi. Nhờ gạn hỏi mà biết được vài suy nghĩ khá thú vị của chị
Chuyện thứ nhất: Chửi cả hai
-   Có lần chồng cháu uống rượu ngà ngà say, chị kể- anh ấy chửi Đm chính quyền trước, đm cháu sau. Cháu mới hỏi, sao anh chửi cả chính quyền cả em?. Chồng cháu nói chửi chính quyền vì chúng làm cho gia đình anh ấy khổ. Còn chửi cháu vì cháu cũng làm cho riêng anh ấy khổ lần nữa. Nếu cứ chịu thua chúng đi, chịu mất đất mất nhà đi thì khổ có một đường, bây giờ mẹ con bỏ nhà đi kiện, đi đấu tranh, mẹ con ăn đường, nằm phố. Ở nhà lều chõng, con cháu không người chăm sóc... anh ấy cáng đáng không xuể. Thêm một cái khổ nữa; chửi cả hai là đúng rồi...

Saturday, 21 February 2015

"Quân vô tri, vô học"


Mặc dù tôi đã đăng rồi, nhưng thấy một cư dân mạng thốt lên câu nói đầy giận dữ lẫn đau đớn này, lại phải bê tấm hình này lên đây một lần nữa.

HAI TẤM ẢNH BIẾT NÓI: (nội thất nhà "đày tớ" và ngoại thất nhà "chủ nhân")
Cựu TBT ĐCSVN cùng nhiều chóp bu khác đều não ngắn, văn hóa lùn, ưa phô trương trọc phú, kệch cỡm kiểu Nghị Quế (Tắt Đèn - Ngô Tất Tố). Một đất nước đói nghèo bậc nhất, mà chóp bu xa hoa - vô cảm, vô liêm sỉ.
Để có những bộ salon chạm trổ rồng phượng cầu kỳ, hàng triệu ha rừng tự nhiên - lá phổi của nhân loại - phải biến mất trên hành tinh xanh này. Quân vô tri, vô học!

 

Mặc dù bức ảnh chuo cảnh xa hoa được cho là nhà ông Nông Đức Mạnh, đã bị gỡ bỏ trên các báo, nhưng nó đã kịp lưu lại trên rất nhiều trên facebook.

Friday, 20 February 2015

Nghề gì mà giàu nhanh vậy?

Trên facebook đang tràn ngập tấm hình, chụp phòng khách ông Nông Đức Mạnh. Một cư dân mạng chú thích:

Hỏi: Bác làm nghề gì mà giàu nhanh vậy?

Đáp: Bác làm nghề .....Tổng bí thơ !!!




Xin phép được rón rén đặt bức ảnh này ở dưới thay lời bình.



Bài của Vân Hồng Vân


85 tuổi, con gái kẻ thì ra nước ngoài bán thân, mại dâm kiếm kế sinh nhai, người thì lấy chồng ngoại thoát đói nghèo phải bỏ mạng, có đứa 20 tuổi lao động chui ở Nga chết vì đói rét, có đáng tự hào không?
85 tuổi, con trai thì đứa thì cướp giết hiếp, đứa thì tham nhũng, đứa thì bán đất tổ tiên để ăn chơi, có thấy hãnh diện không?
85 tuổi, cháu chắt chút chít rơi xuống mương chết vì đói, chết vì tiêm phòng, đau đớn vì bạo hành, bệnh tật vì ăn thực phẩm độc hại, có biết thương xót không?
85 tuổi, đất cát hương hoả ông bà tổ tiên để lại không giữ được, có thấy xấu hổ không?
85 tuổi, bạn bè khắp 5 châu 4 biển chỉ 1, 2 người nhớ ngày sinh nhật. Ăn ở làm sao mà chẳng có bạn bè, đồng minh? Có thấy tủi nhục không?
85 tuổi, bệnh tật đầy mình, ung thư di căn lục phủ ngũ tạng, mắt mờ chân chậm, ăn ị một chỗ, hoang dâm vô độ hủ hoá linh tinh, hoang tưởng, vĩ cuồng, có thấy hạnh phúc không?
85 tuổi, tham sống sợ chết, nhà dột từ nóc, thượng bất chính, hạ tắc loạn. Có đáng sống nữa không?
Trên đời này không có gì vạn tuế. Có sinh ắt có diệt. Vậy nên đôi khi diệt không phải là điều xấu, mà chính là điềm lành, diệt để sinh sôi nẩy nở những điều tốt đẹp hơn.
Vậy thôi.



Thursday, 19 February 2015

CHÚC MỪNG NĂM MỚI .

Lưu Gia Lạc


Pháo hoa chúng bắn lên giời
Xơi xong dân hết đói lòng hay chưa ?
...
Còn giời còn pháo còn quan
Còn dân chết đói mong xem hoa ... giời
Thằng quan vẫn nói vẫn cười
Đằng sau thối hoắc bố đây biết thừa
Tay vung vẩy, miệng lời vàng
Mặt to bụng bự tổ sư chúng mày .


Đi xem pháo hoa cho quên đi cái đói nghèo.
https://www.facebook.com/photo.php?fbid=10203694747184971&set=pcb.10203694752065093&type=1&theater

Tuesday, 17 February 2015

GIẤY CHỨNG NHẬN LÀ NGƯỜI XỨNG ĐÁNG.

Mới đây trên mạng internet có câu chuyện GIẤY CHỨNG NHẬN LÀ NGƯỜI. Nay sắp có thêm GIẤY CHỨNG NHẬN LÀ NGƯỜI XỨNG ĐÁNG nữa? Vì sáng nay ở trước đài liệt sĩ Bắc Sơn, một ông cựu chiến binh đã hùng hổ bảo thế, rằng phải là người xứng đáng mới được vào đây viếng.

Chả là sắp tới ngày 17/2, là ngày mở đầu một cuộc chiến tranh giữ nước năm 1979. (Sao lại chỉ gọi là chiến tranh bảo vệ biên giới? Phải gọi là chiến tranh vệ quốc, là chiến tranh giữ nước mới đúng chứ?). Chỉ trong vòng hơn một tháng, cuộc chiến này đã giết chết hàng vạn đồng bào và chiến sĩ của ta. Việc hàng năm tưởng nhớ vong linh họ, thiết nghĩ không phải là điều cần phải bàn

CẢ LÀNG VŨ ĐẠI CÒN SỢ NỮA LÀ.


Sau sự kiện xảy ra trên sân vườn hoa Lý Thái Tổ ngày 19/1/2015, khi một thanh niên côn đồ đến lăng mạ, chửi bới và phá lẵng hoa của những người đến thắp hương tưởng niệm những người lính VNCH, đã hy sinh để bảo vệ Hoàng Sa, trên mạng youtube có đăng tải một clip do Viet vision quay về sự việc xảy ra. Tôi là người có mặt tại đó, chứng kiến sự việc nên thấy rằng, người thuyết minh trong clip này đã dẫn dắt không đúng sự thật, về việc chúng tôi ngăn các “cựu chiến binh” quận Hoàn Kiếm đặt vòng hoa. Mà ngược lại, chính những “cựu chiến binh” này đã lẵng nhẵng vác vòng hoa đuổi theo chúng tôi, chỉ nhằm mục đích đặt chồng lên lẵng hoa của chúng tôi một cách trơ trẽn và vô văn hóa.

Ngay sau khi xem clip này, tôi đã bình luận, Viet vision có dám tổ chức đối thoại về việc này không? Khoảng hơn nửa tháng sau, tức cách đây chừng mươi ngày, cô Hoàng Thị Nhật Lệ có gọi điện, báo tin Viet vision thông qua cô ta, chấp nhận lời mời đối thoại của tôi.

Sunday, 8 February 2015

Chuyện ruồi bu



Chuyện con ruồi trong chai nước « number one » của Tân Hiệp Phát đã làm xôn xao dư luận. « Nạn nhân » của nó là ông Võ Văn Minh, người mua chai nước có con ruồi, đã bị côn(g) an Tiền Giang (âm mưu cùng chủ hãng Tân Hiệp Phát) gài bắt về tội « tống tiền ».
Hai bên, Võ Văn Minh và đại diện Tân Hiệp Phát, thỏa thuận ngồi vào thuơng lượng với nhau về mức bồi thường. Bên Võ Văn Minh (nghe nói) là đòi 500 triệu (để trả chai nước có ruồi) cho Tân Hiệp Phát. Đổi lại, Võ Văn Minh sẽ giữ « im lặng » để tránh tai tiếng cho Tân Hiệp Phát.
Côn(g) an (và Tân Hiệp Phát) gọi hành vi của Võ Văn Minh là « tống tiền ». Trong khi bộ Luật « Bảo Vệ Người Tiêu Dùng », điều 23, khoản 1 nói về « trách nhiệm bồi thường » của phía Tân Hiệp Phát và trong mục 1, điều 31 và 32, qui định về thuơng lượng, thủ tục thuơng lượng và kết quả thuơng lượng.
Theo nội dung các điều luật này, Võ văn Minh có quyền ra giá để Tân Hiệp Phát bồi thường. Giá 1 tỉ hay 500 triệu, chấp thuận hay không chấp thuận, là « quyền » của các bên (được qui định theo Luật).
Thủ tục « thương lượng » và đòi « bồi thường » của Võ Văn Minh thể hiện đúng theo luật. Đúng luật là không phạm tội.
Côn(g) An Tiền Giang rõ ràng có dấu hiệu « phạm tội » : 1/ không bảo vệ, thi hành luật. 2/ đồng lõa với Tân Hiệp Phát gài người vào tội « tống tiền ».
Bộ luật này có qui định về trách nhiệm của nhà nước bảo vệ người tiêu dùng. Trường hợp hàng hóa mất vệ sinh, đe dọa đến sức khỏe (số đông) người tiêu thụ, nhà nước có trách nhiệm trong phần tố tụng.
Chuyện con ruồi trong chai nước « number one » của Tân Hiệp Phát không phải là chuyện lần đầu. Sản phẩm của Tân Hiệp Phát trong quá khứ đã nhiều lần bị dân chúng phát hiện có vấn đề về các phương diện như vệ sinh, về kỹ thuật bảo trì hoặc về phẩm chất…
Chắc chắn nạn nhân (do sự đầu độc) của các thức uống Tân Hiệp Phát là có rất nhiều. Vấn đề là nạn nhân không biết (nguyên nhân do đâu mình bị bệnh, hay mình bị… chết).
Đến hôm nay mới nghe bộ Y Tế của chị Kim Tiên (bỏ dấu sắc rồi – vì chị ấy bây giờ… như tiên) lên tiếng. Vừa chậm trễ, vừa không đủ. Nhưng có còn hơn không.
Ở các nước khác, Tân Hiệp Phát sẽ bị tạm thời đình chỉ sản xuất, các hàng hóa của Tân Hiệp Phát sẽ tồn kho chờ kiểm dịch. Trong khi ở VN thì côn an âm mưu gài bắt nạn nhân. Các lô hàng của Tân Hiệp Phát vẫn cứ tiếp tục bán, bất kể an ninh, sức khỏe của người dân ra sao.
Tôi thấy, cái giá 500 triệu mà Võ Văn Minh đòi hỏi bồi thường là còn quá rẻ. Một số bệnh nhân (ung thư) do hậu quả thuốc lá và thân nhân của họ ở Mỹ, vài năm trước, đã thuơng lượng với Philip Moris để được đền bồi là 246 tỉ đô la. Mới đây, một góa phụ thắng kiện hãng Philip Moris, được bồi thường 23,6 tỉ đô. Các vụ kiện tương tự xảy ra như cơm bữa ở Mỹ.


Kinh hoàng NGÔN NGỮ CỦA ĐOÀN VIÊN THANH NIÊN CỘNG SẢN HỒ CHÍ MINH!


Đây là tin nhắn trên facebook của một đoàn viên TNCS Hồ Chí Minh, gửi cụ bà 82 tuổi Lê Hiền Đức, một trong hai người được Tổ chức Minh bạch quốc tế trao giải Liêm chính năm 2007.

Theo lời bà Lê Hiền Đức, sau khi bà báo công an về việc nick này thường xuyên nhắn tin chửi rủa, thóa mạ và khủng bố bà, công an đã tìm ra được danh tính ngoài đời của nick này. Đây là nick công khai và mang tên thật luôn.

Mong rằng không chỉ công an, mà nhà trường nơi cậu thanh niên này đang theo học, cần phải có biện pháp ngăn chặn hiệu quả việc này. Đây là kết quả đáng buồn về việc giáo dục con người trong xã hội và nhà trường xã hội chủ nghĩa.

Ảnh chụp trên trang facebook của bà Lê Hiền Đức:







Saturday, 7 February 2015

Một người "YÊU VIỆT NAM CHÁY LÒNG" đã ra đi.


Bệnh có căn. Chả cứ bác sĩ mới biết điều này. Có bệnh thì nhìn ngoài cũng biết. Có bệnh phải mổ ra mới biết. Nhưng bệnh nào cũng đều có triệu chứng cả.

Bệnh thì trăm nghìn loại bệnh. Cái tôi chỉ muốn nói ở đây là bệnh tinh thần như điên loạn, hay tâm thần. Người ta điên vì tình, điên vì sợ, điên vì đói.... tôi không dám lạm bàn vì không có kiến thức. Nhưng có một thứ bệnh mà người ta cho là điên, là tâm thần: đó là bệnh nói thật quá!

Một ngày nọ, tôi đọc tin trên mạng, thấy một tiến sĩ khoa học tên là Đỗ Xuân Thọ đòi đốt thẻ đảng, nếu đảng không từ bỏ chủ nghĩa Mác-Lê Nin!

Nói gì thì nói, nó khác gì tiếng sét giữa trời quang?

Ngoại trừ những gì tiến sĩ Đỗ Xuân Thọ nói về khoa học mà tôi mù tịt, còn những gì ông ấy nói về đời thường, tôi thấy nó hoàn toàn như mọi người bình thường khác. Vì những gì ông ấy nói về đời thường ấy nó cũng là những suy nghĩ của tôi, hoặc tôi thấy nó có lý. Chỉ mỗi tội nó thật quá, và nó động chạm quá. Động chạm đến tận đấng chí tôn của giới hiện đang cầm quyền bằng súng đạn và nhà tù. May mà trong hiến pháp không có tội đốt thẻ đảng, chứ không chắc ông cũng rũ tù. Bản thân ông đã hai lần bị tai nạn xe máy. Mỗi lần gãy một chân. Và ông có quyền nghi ngờ rằng, tai nạn đó là có kẻ chủ ý gây nên.

Năm 2011, trong những cuộc biểu tình chống Trung Quốc ở Hà Nội, đôi khi người ta thấy một người đàn ông có tuổi, gày gò, chống nạng tập tễnh đi trong đoàn biểu tình. Ngày 17/7/2011, ông bị công an bắt lên xe buýt, chở về đồn công an phường Mỹ Đình. Bấy giờ nhiều người mới nhận ra đó là tiến sĩ Đỗ Xuân Thọ.

Rồi mọi người biết đến facebook của ông. Biết đến những mẩu truyện ngắn đôi khi lãng mạn,đôi khi thuộc thể loại viễn tưởng của ông. Ông hay cả chửi tục. Nhưng cách chửi của ông không hề chứa đựng một tâm địa ác độc, hay một chút gì đó hằn học, mà chỉ thể hiện nỗi uất ức của một người hoàn toàn tỉnh táo, trước một xã hội “hỗn loạn về đạo đức, hoang vu về tinh thần” như có người nào đó từng nhận xét. Mà thật lạ, nếu cho những gì ông nói là tâm thần, sao ông thật khéo chọn, khi biết yêu đồng đội, yêu đất nước, biết ghét kẻ thù xâm lược, ghét lũ quan tham hại dân hại nước?

Tối ngày 5/2/2015, sau một cơn co thắt tim, tiến sĩ Đỗ Xuân Thọ đã đột ngột ra đi, khiến nhiều cư dân mạng trong và ngoài nước bàng hoàng, thương tiếc.

Vài lời vĩnh biệt tiến sĩ Đỗ Xuân Thọ, một người “tâm thần” “yêu Việt Nam đến cháy lòng”!

Mong anh an nghỉ.


NHỮNG HÌNH ẢNH CỦA TIẾN SĨ ĐỖ XUÂN THỌ TRÊN MẠNG 





Thursday, 5 February 2015

"NHỮNG CÁI CHẾT THỜI THỔ TẢ"

Bài viết của Nguyen Tuan Hai:

https://www.facebook.com/photo.php?fbid=10205775530297733&set=a.10200857076779469.1073741825.1540776484&type=1&theater



Những thân cây ứa máu này đã làm tôi run lên vì tức giận và phẫn nộ.

Không có một đất nước nào đối xử dã man như vậy với thiên nhiên cả. Kể cả một đất nước phát triển gấp gáp như Trung Quốc đi chăng nữa.

Chỉ cần nhìn vào cách người ta đối xử với thiên nhiên là biết ở đó con người ta đối xử với nhau như thế nào.

Người Việt ơi ! Sao lại tàn nhẫn và dã man thế ?

Khi còn chiến tranh thì chúng ta giết lẫn nhau. Giữa đồng bào với đồng bào. Proxy war là lý thuyết chiến tranh hiện hữu rõ nét nhất ở ta. Hòa bình rồi thì tàn phá tài nguyên và môi sinh để phát triển. Khẩu hiệu thì rõ hay nhưng mà làm thì như shit !

Có những lúc chỉ muốn chửi bậy.

Những thứ đau lòng này không chỉ thể hiện một thứ văn hóa hỗn mang của ta mà nó còn cho thấy một nền tảng giáo dục và đạo đức thối nát đến cùng cực. Trong chiến tranh là chém giết tàn sát. Trong hòa bình là tàn phá môi sinh. Và trong giáo dục là sự tha hóa và dẫm đạp lên nhau mà sống.

Sự háo danh và hiếu danh. Sự thực dụng và máu chiến. Sự tàn nhẫn... đang được các thế hệ phụ huynh nhồi sọ cho con cái họ. Đó là những cái chết tức tưởi về tài năng cá nhân. Sự băng hoại về nhân cách và lối sống với cộng đồng. Cả tuổi thơ và giấc mơ đều bị đánh cắp.

Thời thổ tả là đây chứ còn đâu xa nữa.

Tuesday, 3 February 2015

Tâm tư gửi cháu Hoàng Thị Nhật Lệ, nhà báo tương lai của đất nước!


Cách đây lâu lâu, cô có gửi cho cháu một tâm tư, về chuyện “Biểu tình phản biểu tình”. Sau đó cháu block cô (tức là khóa facebook). Thế là cô chả có cách nào để kết nối thông tin với cháu nữa. Nay thấy cháu gỡ block, cô cũng thấy mừng. Đó là tín hiệu, cháu cũng muốn lắng nghe quan điểm trái chiều rồi chăng?

Cô chỉ nói được với cháu, vì cô nghĩ chỉ có cháu cô mới với tới, chứ các cơ quan của Đảng và Nhà nước, hay thậm chí là các cơ quan báo chí, họ chả bao giờ đọc thư, hay trả lời cô đâu. Cùng lắm, họ chỉ chuyển đơn thư thôi.

Nói như thiên hạ, thì hẳn cô đang làm một việc vô ích, rằng những người như cháu là không thể “cải tạo” được. Nếu nói như họ, thì cách đây không lâu, cô cũng thuộc loại đầu đất cháu ạ. “Sếp” của cô chỉ cần nói ông Hồ, thay vì gọi là bác Hồ, cô đã giãy nảy lên, bảo ai nói xấu bác Hồ cô cũng không nghe. Rồi cô cũng căm thù Mỹ Ngụy, như đã từng được dạy dỗ. Cũng nghĩ chỉ có Mỹ Ngụy là tàn ác, còn chế độ ta là nhân đạo, chứ không thể tàn ác được.

Cháu có biết vì sao, một người sinh ra và lớn lên, trong một gia đình có “truyền thống cách mạng” như cô, lại phản tỉnh không? Và những gì cô nói, cha mẹ, anh chị em cô cũng như họ hàng nội ngoại của cô đều công nhận là đúng không? Chỉ có điều họ đều nói: KHÔNG LÀM GÌ ĐƯỢC ĐÂU!

Friday, 30 January 2015

ĐƠN XIN TRANH CỬ - Tại sao không?

Cộng hoà xã hội chủ nghĩa Việt Nam
Độc lập - Tự do - Hạnh phúc
-- *--
Thái Bình ngày 30 Tháng1 năm2015
ĐƠN XIN TRANH CỬ
      Kính gửi     : Đảng, Chính Phủ, Quốc Hội, Nước CHXHCN Việt Nam
              : Đài Truyền Hình Việt Nam
Họ tên: Nguyễn Thế Thơm
Trú quán: 697 xóm 14 xã Vũ Chính thành phố Thái Bình tỉnh Thái Bình
Tôi mong đài truyền hình Việt Nam, xem xét công bố trên truyền thông đại chúng và gửi đơn yêu cầu được tranh cử một trong bốn chức vụ đó là.
1: Chủ Tịch Quốc Hội Nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam 
2: Chủ Tịch Nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam
3: Thủ Tướng Chính Phủ Nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam
4: Tổng Bí Thư Nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam

Bức tranh tĩnh lặng ngày 23 tết

Tôi vốn là người cả nghĩ, hay xúc động. Đi qua đám ma nhà ai, thấy người thân họ khóc lóc là mắt lại cay xè. Thấy những con chim cút bị vặt trụi lông, đứng run rẩy trong phiên chợ, chờ bị bóp chết (chứ không phải cắt tiết), là tim tôi nghẹn thắt, nước mắt rưng rưng. 

Đọc bài thơ này trên mạng, tôi đau lắm. Nước mắt cứ chảy, cổ nghẹn đắng. Tôi hình dung đó là tôi, kẻ thua cuộc, đang lê lết trong cuộc đời còn lại..... nước mắt bỗng dưng lại chảy tràn.

Không có bàn tay để mà cầm nắm
hắn run run khi nhận cái phong bì
đôi mắt mù chẳng kẻ dẫn đường đi
hắn quờ quạng vuốt trên tờ giấy bạc
cái nạng gãy nối bằng hàng đinh sét
chống qua đường lộp cộp tiếng khua khan
An Điền nắng nung, nắng cháy da vàng
thằng cụt theo sau, thằng què đi trước

Sunday, 25 January 2015

Cách giúp dân quên đi cái nghèo.

“Bắn pháo hoa là phục vụ cho nhu cầu của toàn dân, chứ đâu phải chỉ để phục vụ người giàu. Biết đâu, những người nghèo họ cũng khao khát được xem bắn pháo hoa, những lúc thưởng thức bắn pháo hoa giúp họ quên đi cái nghèo, cái khó”

Con lậy bố! Bố tăng i ốt trong thực đơn cho con nhờ.

Tiến sĩ khảo cổ Nguyễn Hồng Kiên thì cho rằng, nếu vậy, Hà Nội nên bắn pháo hoa hàng đêm.


Nguồn:

MUỐN YÊN THÂN THÌ ĐỪNG CÓ TỬ TẾ?

Vợ chồng bà T làm trong một cơ quan công an, có một thằng con to cao, khá đẹp trai, nhưng chả học hành đến nơi đến chốn, nên chả có nghề ngỗng gì. Bố mẹ xin cơ quan cho thằng con một chân bảo vệ. Nhưng cậu chàng thấy tù túng, lương lại thấp, thế là bỏ việc. Một thời gian sau, bố mẹ cậu khoe với bạn thân ở cơ quan, cậu con giờ làm ở vũ trường, các bác muốn khiêu vũ sau giờ làm việc, cứ đến thoải mái, cháu nó sẽ bố trí người dẫn.

Một lần, một cậu nhóc đến cơ quan này tìm bố. Trong lúc ông bố bận, bèn dí thằng con cho cậu kia dẫn đi chơi. Khi về, cậu nhóc mặt tái mét, kể cho bố nghe, rằng anh T (tên cậu kia) hình như là xã hội đen. Đang ngồi uống nước với mấy người, một người trong bọn cãi anh T, thế là anh ấy rút dao ra xọc cho một nhát. Thế mà cả bọn im re, chỉ lẳng lặng đưa người kia đi (chắc là đến bệnh viện). Bố thằng nhóc cũng khiếp vía, lần sau tiệt không cho con bén mảng đến cơ quan.

Cho đến một ngày, anh em trong cơ quan bàng hoàng hay tin, thằng con bà T bị bắn chết, khi đang tổ chức sinh nhật trong một quán ở Hồ Tây. Hóa ra nó là xã hội đen thật, có vai vế hẳn hoi, lừng lẫy trong giới xã hội đen một vùng. Anh em trong cơ quan chả hiểu tại sao một thằng chả lấy làm giỏi giang gì, lại có tới cả mấy trăm thằng đàn em dưới trướng nó. Cũng chỉ đoán vì nó có máu liều. Sẵn sàng thí mạng. Có lần băng nhóm của nó thanh toán lẫn nhau, bị công an bắt. Bố mẹ nó cậy cục chạy vạy, xin cho nó ra. Ra được vài tháng thì nó bị đối thủ bắn chết.

Tuesday, 20 January 2015

MỘT THẤT BẠI CỦA NỀN GIÁO DỤC XÃ HỘI CHỦ NGHĨA Ỏ VIỆT NAM?

Có một câu nói trên facebook khá hay:
Trên đời  “Có những kẻ mà người lương thiện nên tránh xa”
Nhưng trộm nghĩ, lại có những kẻ mà người lương thiện phải để mắt và ngăn chặn kịp thời mới phải.
Nhiều người Việt Nam trong đó có tôi, có một quan điểm như thế này:
Trong một gia đình, hay trong một xã hội, con người có thể có nhiều chính kiến khác nhau, có sở thích yêu ghét khác nhau. Và không ai có thể ép buộc ai phải nghĩ theo mình, yêu ghét theo mình.
Nhưng khi đất nước bị đe dọa, thì không phân biệt già trẻ gái trai, không phân biệt đảng phái, sở thích cá nhân, quan điểm chính trị, thậm chí những người đang chịu án tù mà phải xung lính, ra trận chiến đấu để bảo vệ Tổ quốc, thì tất cả họ đều phải được ghi nhận công lao. Thế mới là đạo lý.

Nhưng ngót nửa thế kỷ sau chiến tranh Nam Bắc, nhiều người người Việt Nam vẫn sống trong mối hận thù dai dẳng, thậm chí là điên cuồng. Nghĩ đến chuyện này, tôi lại liên tưởng sang người Nhật, và người Mỹ.

*   Cuộc nội chiến ở Mỹ kết thúc. Người Mỹ xóa bỏ mọi hận thù Nam Bắc, để nắm tay nhau và trở thành cường quốc số 1 trên thế giới.

*   Kết thúc cuộc chiến giữa các quốc gia trong chiến tranh thế giới thứ hai, người Mỹ gác bỏ dư âm của trận chiến Trân Châu Cảng, người Nhật gác bỏ hận thù về 2 quả bom nguyên tử, bắt tay với Mỹ để rồi phát triển thành một nước đứng tốp đầu thế giới.

*   Còn Việt Nam thì sao? Những thanh niên sinh ra khi chiến tranh đã kết thúc, lại hận thù về quá khứ hơn cả những người đã từng sống trong nó. Nguyên nhân nào dẫn đến kết quả này? 

Không phải người dân Việt Nam nào cũng biết, năm 1974, Trung Quốc đã dùng vũ lực để xâm lược Hoàng Sa, thuộc chủ quyền của chính phủ Việt Nam Cộng Hòa. Trong trận chiến này, 74 người Việt Nam đã hy sinh, khi thực thi nhiệm vụ bảo vệ chủ quyền của Tổ quốc. 

*   Tuy muộn màng, nhưng ngày 9/12014, báo Thanh niên điện tử đã có một động thái mới mẻ, là đăng danh sách 74 những quân nhân đã hy sinh trong trận chiến bảo vệ Hoàng Sa. http://www.thanhnien.com.vn/hai-chien-hoang-sa/danh-sach-cac-quan-nhan-viet-nam-cong-hoa-hi-sinh-trong-hai-chien-hoang-sa-1974-5837.html
*   Sau khi nhà báo Huy Đức và chương trình nhịp cầu Hoàng Sa kêu gọi quyên góp, để giúp vợ trung tá Ngụy Văn Thà mua một căn hộ, Đài truyền hình VTC14 đã làm một chương trình về việc trao tặng món quà tình nghĩa này. https://www.youtube.com/watch?v=gIZgc4bgElk
Người Việt Nam vốn coi trọng ngày cúng giỗ người thân. Bởi thế việc tưởng nhớ về người mất luôn là một nghĩa cử không thể thiếu trong cuộc sống. Trong một đất nước có hàng ngàn lễ hội, thu hút hàng triệu triệu người tham gia. Nhưng những biến cố đau thương nhất trong lịch sử của đất nước, dẫn đến việc đánh mất một phần giang sơn thì dường như bị cố tình quên lãng một cách có chủ ý. Hàng năm, người ta rầm rộ kỷ niệm hết chiến thắng này đến chiến thắng khác, nhưng lại không hề nghĩ đến ngày giỗ chạp đồng bào mình. Say sưa với chiến thắng, quên đi thất bại chỉ là một sự ru ngủ đáng thương hại của kẻ ngu muội.
Với chúng tôi, những người lính hy sinh để bảo vệ Hoàng Sa, cũng giống như những người lính hy sinh để bảo vệ Gạc Ma, đều là những người có công với đất nước. Nhưng hầu như chỉ những người lính hy sinh trong trận Gạc Ma được người trong nước tưởng nhớ một cách “âm thầm”. Nhà nước không tưởng nhớ thì chúng tôi tưởng nhớ. Thế nên ngày 19 tháng 1 năm nay, tôi cùng bạn bè mang hoa đến vườn hoa Lý Thái Tổ để thắp hương cho những người đã hy sinh trong trận chiến Hoàng Sa năm 1974.
Tôi đến trước, đợi bạn bè trên sân vườn hoa. Một thanh niên đi tới, bảo tôi chụp cho cậu ta một kiểu ảnh, nhưng liền sau đó cậu ta húc đầu vào ống kính máy ảnh của tôi, kèm theo những lời lẽ điên cuồng, đe dọa sẽ chờ đánh những người mang hoa tưởng niệm “bọn ngụy bán nước”. Tuy tôi có thể bằng, hoặc hơn tuổi mẹ cậu ta, nhưng tôi cũng bị bất ngờ về thái độ côn đồ của cậu này, khi nó hung hãn đấm vào máy ảnh của tôi và.... nhổ nước bọt vào mặt tôi!
Tôi có viết như thế này trên facebook: “Nước bọt là gì? Suy ra nó chỉ là một dạng "Nước"! Nhưng cái chính nó được sử dụng như thế nào? Và ai là người sử dụng nó? Sử dụng vào mục đích gì? (bổ sung: nguyên nhân của hành động đó là gì?)
Bình thường, nếu một người nhổ nước bọt vào mặt mình, hẳn bạn sẽ thấy đó là điều khủng khiếp. Nhưng nếu người nhổ vào mặt bạn là một kẻ tâm thần, bệnh hoạn, thì bạn sẽ cảm thấy điều đó không tệ lắm.”
Một bạn bình luận: “nếu nó coi nước bọt là thứ dơ bẩn dùng để hạ nhục người khác, thì chính nó là người phải nuốt cái thứ đó hàng ngày ....”
Còn tôi thì cho đó là SỰ THẤT BẠI CỦA NỀN GIÁO DỤC VIỆT NAM! Thất bại này không chỉ ở hành động của cậu thanh niên đáng tuổi con tôi, mà là thái độ của những người xung quanh. Không một ai can thiệp, hoặc phản đối hành động  này.
Tôi không thể hành động như cậu thanh niên kia, hoặc đánh cậu ta. Nó sẽ trở thành một cuộc ẩu đả. Mà như thế nó chỉ không phù hợp với một phụ nữ như tôi, mà còn không đúng với tiêu chí bất bạo động mà tôi vẫn ủng hộ. Tôi trình báo sự việc vừa xảy ra với viên công an Vũ Thế Long, số hiệu 029-735 đang đứng trực bên cạnh chiếc xe trật tự của cảnh sát phường, ngay cạnh vườn hoa. Nhưng ông ta không hề tìm hiểu sự việc ngay tại chỗ, mà nhất mực mời tôi về phường. Nếu không phải đợi bạn bè cùng thắp hương, chắc chắn đến phường trình báo là việc tôi phải làm.
Có những chi tiết vụn vặt mà tôi không nhắc đến, kẻo câu chuyện trở nên thêm rườm rà. Nhưng khi chúng tôi đặt hoa và thắp hương, cậu thanh niên ban nãy nhổ vào mặt tôi tiếp tục đến khiêu khích, gây sự với những người đi thắp hương. Một gã đàn ông mang một vòng hoa của Cựu chiến binh quận Hoàn Kiếm đem lên, đặt vòng hoa đè lên trên lẵng hoa của chúng tôi. Khi mọi người đem lẵng hoa ra chỗ khác, gã này lại lẵng nhẵng vác vòng hoa theo, hệt như một cuộc đuổi bắt hết sức khó hiểu. Ra mục đích của gã này chỉ là dùng vòng hoa của mình, để che lẵng hoa của chúng tôi, chứ chả phải “kính lễ” gì ai, nhân dịp gì.
Tất cả chúng tôi đã hết sức nhẫn nhịn. Nhưng khi thằng thanh niên côn đồ kia giật đổ lẵng hoa của chúng tôi xuống đất, và dẫm đạp lên nó, thì tất cả mọi người không thể nhịn được nữa. Chúng tôi xông vào khống chế thằng khốn nạn này để lôi nó ra phường. Lẽ ra chỉ cần một người đàn ông trong số chúng tôi, cũng dư sức để khống chế thằng khốn đó. Nhưng rốt cục năm sáu người đàn ông đã không thể lôi nó ra đồn công an phường, vì có rất nhiều kẻ trực sẵn quanh đó, đã xông vào ngăn cản chúng tôi, trong số đó có nữ công an tên Minh (thuộc PA88- công an thành phố Hà Nội). Cô này trước đó không hề có hành động can thiệp nào trước hành vi côn đồ của thằng thanh niên kia. Nhưng khi chúng tôi khống chế nó thì cô ta chen vào chỉ để quay cảnh khống chế này, thậm chí lấy người để che cho thằng thanh niên kia.
Khi thấy chúng tôi quyết tâm đưa thằng côn đồ này về phường, một chiếc xe trật tự của công an đã xuất hiện “kịp thời”, để đưa nó lên xe và phóng đi mất mà không cho chúng tôi đi cùng. (lưu ý là khi xảy ra vụ việc, công an viên Vũ Thế Long và chiếc xe của công an đã biến mất một cách khó hiểu, mặc cho tôi đã cảnh báo về nguy cơ sắp xảy ra).
Sau khi bà Lê Hiền Đức nghe tin, liền bắt taxi ra vườn hoa Lý Thái Tổ, chúng tôi cùng bà ra công an phường Tràng Tiền để trình báo sự việc. Nhưng ở đây, trực ban công an phường nói không hề có ai bị đưa về phường. Tôi viết đơn trình báo sự việc, yêu cầu công an phường Tràng Tiền tìm chiếc xe và thằng côn đồ kia để xử lý thích đáng, làm rõ trách nhiệm của các lực lượng bảo vệ trật tự trên sân vườn hoa Lý Thái Tổ. Sau đó chúng tôi lên sở công an thành phố Hà Nội, đồng trình báo lên ông giám đốc công an thành phố.
Tôi chỉ sợ dù công an điều tra của Việt Nam thuộc diện giỏi nhất thế giới, nhưng họ sẽ không thể tìm ra chiếc xe nào đã đưa thằng côn đồ kia đi tẩu thoát, cũng như không thể tìm ra thằng côn đồ kia trong cái biển người ở thủ đô này, khi sự việc xảy ra quá bất ngờ, nên chúng tôi không kịp ghi lại bằng chứng trong tay. Nhưng rất may, chính đồng bọn của thằng thanh niên côn đồ kia, đã cung cấp một video không thể đầy đủ thông tin xác thực hơn.


Giật và vò băng rôn - https://www.facebook.com/photo.php?fbid=10202341645577488&set=pcb.10202341655657740&type=1&theater

Giẫm đạp lên vòng hoa -.https://www.facebook.com/photo.php?fbid=1020234164565749 -&set=pcb.10202341655657740&type=1&theater
Sau khi xe công an chở tên côn đồ trên đi mất, chúng tôi căng biểu ngữ này ra mà không một gã an ninh giả dạng hay dân phòng nào dám bén mảng đến gây sự. Lúc này tất cả chúng tôi đều hết sức phẫn nộ, nên sẵn sàng tóm lấy bất cứ kẻ nào dám giật biểu ngữ của chúng tôi để đưa về công an phường.
Một hình ảnh về hoạt động ở Nghệ An, tưởng niệm 74 chiến sĩ VNCH, đã chiến đấu anh dũng bảo   vệ chủ quyền biển đảo và hy sinh nơi biển đảo Hoàng Sa.
 

Monday, 12 January 2015

CƯỚP BĂNG TANG - Cha mẹ không dạy! Thày cô không dạy! Giang hồ cũng không dạy! Nhưng cộng sản đã dạy!


Mặc dù trên mạng nhiều người đã chia sẻ kinh nghiệm, về chuyện bị kẻ lạ giật băng tang trên các vòng hoa. Nhưng tôi vẫn không lường hết được, những tình huống mà tôi không biết dùng từ gì để đặt tên cho nó. KHỐN NẠN! TI TIỆN! HÈN HẠ! VÔ LƯƠNG TÂM...ư? Dường như tất cả đều không đủ.

Khi thông tin về mẹ anh Ba Sàm Nguyễn Hữu Vinh mất công bố trên mạng. Cô bạn Nguyễn Thị Khánh Trâm từ trong Sài Gòn, có nhờ tôi làm hộ một cái phong bì phúng viếng của các anh chị em trong Sài Gòn, và 2 vòng hoa, một của gia đình tướng Trần Độ, và một của blogger Điếu Cày Nguyễn Văn Hải. Tôi đã hứa với cô bạn sẽ canh gác cẩn thận 2 vòng hoa đó, không cho kẻ nào giật băng tang!

Anh em No-U hẹn nhau 8- 8h30 có mặt để cùng vào viếng. Căn giờ chuẩn, một thằng cháu đèo tôi đến nhà tang lễ. Tôi không quan tâm đến việc công an đứng đầy ngoài cổng, cứ thế đi thẳng vào hàng bán hoa, đặt 2 vòng hoa to nhất (giá 500 ngàn). Băng tang của gia đình tướng Trần Độ không có trở ngại gì. Nhưng đến băng tang của anh Điếu Cày thì một tay thanh niên trẻ đứng cạnh bảo, cái này không được. Tôi hỏi: cậu là ai? Nó bảo nó là người của hàng hoa. Tôi bảo bà viết băng rôn: Bác cứ viết đi.

Thằng thanh niên trẻ đi ra ngoài gọi điện. Một người trong cửa hàng bảo: Công an đấy!

Tuesday, 30 December 2014

Có thể thuê chuyên gia quốc tế vào điều tra hay không?


Gần đây, trên mạng facebook đang dấy lên tin đồn, Hồ Duy Hải sắp phải chết thay cho người nhà bà phó chủ tịch nước Trương Mỹ Hoa. Không phải nói kháy, hay nói xã giao, nhưng tin đồn như thế là rất mang tiếng cho bà Hoa.

Saturday, 27 December 2014

Một hình ảnh khác của NGƯỜI ĐÀN BÀ KHÔNG TIM


"CHỈ CÓ SÚC VẬT MỚI CÓ THỂ QUAY LƯNG LẠI NỖI ĐAU KHỔ CỦA ĐỒNG LOẠI MÀ CHĂM LO RIÊNG CHO BỘ LÔNG CỦA MÌNH!”


"MỘT CHÂN KHỰA ĐÃ VÀO VIỆT.."

Tiếng kêu thảng thốt của một facebooker :

Các bạn hãy ghi nhớ giờ khắc này, những con người này đã để Tầu khựa đặt một chân vào xâm lược đất Việt Nam ta.

Nên nhớ 1000 năm Triệu Đà đô hộ không đồng hoá nổi Việt Nam chỉ vì dân Việt duy trì được văn hoá Việt riêng biệt khác với Trung Hoa...


https://www.facebook.com/photo.php?fbid=918138828205834&set=a.295409503812106.85832.100000291753333&type=1&theater


Friday, 26 December 2014

NGƯỜI ĐÀN BÀ KHÔNG TIM!



Thông thường thấy có đám ma, người không quan tâm thì khỏi nói, còn người quan tâm thì hỏi thăm vài câu, xem người mất già hay trẻ, ốm đau hay tai nạn v.v.... Thấy cảnh thương tâm thì chép miệng: Tội nghiệp!

Nói lan man một chút. Có câu: Biết thì thưa thốt. Không biết, dựa cột mà nghe.

Để biết được thì phải nghe, phải đọc. Mà đọc, rồi nghe kể lại cũng chưa chắc đã hiểu, lại phải nghe giải thích tỉ mỉ rồi may ra mới thưa thốt được.

Mặc dù trong cuộc sống, không ít chuyện sai lầm dẫn đến oan trái. Oan về danh dự hay tiền bạc có thể hóa giải được, nhưng oan về mạng người thì vô phương cứu chữa. Thế nên khi thấy có người kêu oan, thì cũng phải xem xét cho thấu đáo. Thấy có nghi vấn thì phải đồng lòng lên tiếng. Không đơn giản chỉ là chữa cháy cho nhà hàng xóm để nó khỏi lan sang nhà mình, mà còn là vấn đề lương tâm con người.

Monday, 22 December 2014

Thư ngỏ của giáo sư Tương Lai gửi đạo diễn Lại Văn Sâm



Anh Lại Văn Sâm thân mến,
Tôi là một khán giả của CẦU TRUYỀN HÌNH TRỰC TUYẾN KỶ NIỆM 70 NĂM NGÀY THÀNH LẬP QUÂN ĐỘI NHÂN DÂN VIỆT NAM VÀ 25 NĂM NGÀY QUỐC PHÒNG TOÀN DÂN diễn ra tối 19.12.2014 trên VTV1 do anh làm tổng đạo diễn.
Đúng ra, tôi phải gọi bằng ông theo cách xưng hô lịch sự thông thường, song để biểu tỏ sự chân tình, tôi xin phép được gọi bằng anh cho thân mật và tiện trao đổi.
Tôi đã chăm chú và xúc động dõi theo toàn bộ buổi truyền hình trực tuyến, đắm mình vào những hình ảnh, những âm thanh gợi lại bao kỷ niệm đã từng hằn sâu trong ký ức của một người đã bước vào tuổi 80 với những trải nghiệm hào hùng và khắc nghiệt của nước mắt và máu qua các cuộc chiến tranh chống thực dân, đế quốc và bọn bành trướng xâm lược.
Tôi chân thành cám ơn anh và các cộng sự của anh cùng với những văn nghệ sĩ đã làm sống lại trong tôi, và chắc không chỉ riêng tôi, những chặng đường đời đáng nhớ của mình gắn liền với “những khúc quân hành” của nhân dân mình trong sự nghiệp giải phóng dân tộc, thống nhất đất nước, và khi vết thương chưa liền da đã phải tiếp tục chiến đấu chống quân Trung Quốc xâm lược.
Các anh chị đã có những cố gắng để làm sống lại dòng thác thời gian cuồn cuộn chảy, cuốn theo những biến động dữ dội trong đời sống đất nước, trong thân phận của mỗi con người gắn với số phận của dân tộc. Giữa dòng chảy của lịch sử, thời gian đã xóa nhòa đi nhiều điều, nhưng thời gian cũng làm nổi bật lên những giá trị mang tính vĩnh hằng mà không một thế lực nào có thể làm phôi pha hay cố tình xóa bỏ được.
Thời gian cũng đang kết nối quá khứ với hiện tại, làm nổi rõ lên những thăng trầm của thời cuộc, ở đó chất chứa bao câu hỏi cần phải có câu trả lời. Những câu hỏi thấm đẫm máu và nước mắt. Những câu trả lời sòng phẳng, công khai và minh bạch. Vì, xét đến cùng, lịch sử chính là con người nhân với thời gian.
Chính vì thế, tôi cám ơn vì những thành công của sự dàn dựng công phu đã kết nối nhịp nhàng và sinh động ba địa điểm truyền hình Hà Nội, Cam Ranh, TP Hồ Chí Minh đã làm sống lại những sự kiện lịch sử. Một quá khứ gần và một quá khứ xa đang hòa quyện, trộn lẫn vào cuộc sống hôm nay với đầy rẫy những nhiễu nhương của thế sự, đánh thức những suy tư không giống nhau của mấy thế hệ khác nhau đang bị cuốn theo “khúc quân hành” của 70 năm. Làm được điều này thật không dễ!
Nhưng, thưa anh Lại Văn Sâm,

Sunday, 21 December 2014

"Một nghĩa trang liệt sỹ đang bị lãng quên"

Dân Việt - Cách TP Sơn La 17 km, tại xã Bon Thặng, huyện Thuận Châu, tỉnh Sơn La, một nghĩa trang liệt sỹ nằm ngay cạnh mặt đường QL6 với gần 20 ngôi mộ liệt sỹ đang bị chính quyền địa phương lãng quên.

Nghĩa trang tại xã Bon Thặng, huyện Thuận Châu, tỉnh Sơn La

Chúng tôi phát hiện là nghĩa trang liệt sỹ vì những phần mộ bên trong được ghi bia là liệt sỹ, có gắn sao vàng trên bia và địa chỉ tên tuổi các liệt sỹ rõ ràng.

Sunday, 14 December 2014

Liệu công viên Thống Nhất lần này có thoát ?


Nếu ở nước ngoài, tôi có thể ném cà chua hay trứng thối vào mặt ông Nguyễn Thế Thảo mà không bị bỏ tù. Nhưng ít nhất ở đây, tôi vẫn có quyền nói tôi căm ghét ông ta, vì dưới thời ông ta đương nhiệm, bộ mặt thủ đô Hà Nội trở nên xấu xí hơn bao giờ hết. Nếu là một kiến trúc sư học ở Ba Lan về, không thể nói ông Thảo kém hiểu biết về kiến trúc. Vậy vấn đề ở đây là gì?

Saturday, 13 December 2014

Tuesday, 9 December 2014

Phản động đều có ở trong mỗi con người chúng ta.



Dân ta có một thói quen xấu, rất thụ động khi thấy ai đó nói thằng kia phản động, thế là tin luôn tắp lự nó là phản động, mà không chịu tìm hiểu nó phản động là như thế nào. Và dường như thành một phản xạ, hễ cứ phê phán nhà cầm quyền thì là phản động, mà không nghĩ rằng, những gì phản động nói ra cũng chính là những điều mình vẫn thường nghĩ trong đầu.

Chuyện bất mãn với công an, với dân phòng, hay với các cơ quan thuế, thanh tra, xây dựng, địa chính... ai chả có? Không ít thì nhiều. Nhưng chỉ nghĩ thôi thì không phải là phản động. Còn nói ra tức khắc sẽ thành phản động. Thế là thế .... nào?

Công an mà có cái máy đọc ý nghĩ, thì dân Việt Nam già nửa là phản động mất.


P/s: Cư dân mạng bi quan hơn, đồ rằng không phải là già nửa, mà là >90% cơ.