Translate

Tuesday, 21 June 2016

CHUYỆN VỀ MỘT CÔ GÁI VIỆT NAM

Bài viết của Phù Đổng
Tôi vẫn thường lân la đến các trụ sở Tòa án cấp huyện, cấp tỉnh, chỉ để xem lịch xét xử trong tuần, trong tháng. Mục đích của tôi là tìm một vài để tài để viết cho một tờ báo tỉnh lẻ.
Một lần, tôi trông thấy một thanh niên. Nhìn sơ qua là biết anh đã bị viêm màng não từ thuở nhỏ. Cặp mắt anh vô hồn, miệng mấp máy những câu vô nghĩa và tay chân cứ động đậy vô thức. Anh ngồi trên chiếc xe lăn, do một người đàn bà có đôi mắt ti hí đẩy đi. Hỏi người thư ký phiên tòa mới biết. Anh là người Đài Loan, đến Tòa để tham dự phiên xét xử vụ ly hôn giữa anh và vợ, một cô gái Việt Nam.
Tôi thắc mắc:
- Luật pháp Việt Nam đâu cho phép người tâm thần kết hôn. Hơn nữa, đây là một vụ hôn nhân có yếu tố nước ngoài, phải do Chủ tịch UBND tỉnh ký giấy kết hôn mới hợp pháp. Vậy mà tại sao... Bà thư ký phiên tòa lườm tôi một cái sắc lẻm để ngắt ngang câu hỏi, rồi buông ra một câu nói rất lạnh lùng.
- Chuyện đó là do cấp trên quyết, ông là nhà báo nên giữ mồm giữ miệng.
Tôi chợt nhớ tới câu nói của ông Thường vụ Tỉnh ủy, phụ trách Ban Tuyên Giáo: "Không phải sự thật nào cũng viết báo". Nên tôi biết phải làm gì để không làm cho "bầu trời chính trị ở Việt Nam không trở nên xám xịt". Nhưng tôi vẫn tò mò vì sao họ phải ly hôn, nên bước vào phòng xử án để dự khán.
Cô vợ tên là Mai (tôi đã đổi tên thật của cô ta, để tôn trọng vong hồn của một người đã khuất). Số phận Mai giống như nàng Kiều của thời đại năm 2000. Nhà nghèo, Mai phải đi lấy một người chồng nước ngoài, để cho gia đình được đổi đời. Cho dù biết rất rõ, người chồng tương lai đang sống như một người điên dại và hoàn toàn bất lực về sinh lý. Vai trò của Mai ở xứ người không khác gì một bảo mẫu chăm sóc người bệnh tâm thần. Tôi nhìn Mai đang đứng gần người chồng cứ lắc lư cái đầu, hai bàn tay cà kheo của anh ta hết giơ tên trời, rồi lại chỉ xuống đất. Hai con ngươi trong đôi mắt vô thần mắt hết lác (lé) ra ngoài, sau đó chụm vào gần nhau một cách tài tình đến mức người bình thường không thể nào bắt chước được.
Trong khi đó, Mai - một cô gái có thân hình nhỏ nhắn, một gương mặt trái xoan, nước da bánh mật. Đó là vẻ đẹp "hương đồng gió nội" của các cô gái vùng sông nước Miền Tây Nam bộ. Hồi nhỏ, tôi vẫn thường hay nghe mẹ tôi hát ru cho em tôi ngủ: Ầu ơ... má ơi đừng gả con xa. Chim kêu vượn hú biết nhà má đâu?! Còn đối với cụ Nguyễn Du trong câu chuyện Đoạn Trường Tân Thanh, ngay từ những câu dạo đầu cũng phải thốt lên: Lạ gì bỉ sắc tư phong Trời xanh quen thói má hồng đánh ghen.
Nét đẹp của Mai không qua nổi cặp mắt tinh đời của cha chồng. Ông biết rằng đứa con tật nguyền của mình không thể nào thực hiện chức năng của người chồng. Vì thế, ông lén lút vào phòng con dâu để không hoài của. Còn Mai phải âm thầm chịu đựng để cứu cái gia đình túng thiếu ở quê nhà xa tít.
Một hôm, người mẹ chồng của Mai bất ngờ vào phòng con trai và tận mắt chứng kiến cái cảnh cha chồng nàng dâu trên giường trong tư thế không một mảnh vải che thân. Bà đã nổi điên. Phiên tòa xử vụ ly hôn lần đó là theo kế hoạch của bà mẹ chồng. Một là để cắt đứt mối quan hệ loạn luân của cha chồng nàng dâu, hai là đuổi cổ con đĩ về Việt Nam mà không phải phân chia tài sản.
* * *
Như thường lệ, tôi vẫn lân la đến các trụ sở Tòa án để săn tin. Được biết tại xã X, một xã giáp biên với Canpuchia sắp đưa ra xét xử một vụ án "Lây truyền HIV cho người khác" theo Điều 117 của Bộ Luật hình sự. Đến nơi, tôi tá hỏa vì người đứng trước vành móng ngựa lại là Mai.
Sau khi ly dị chồng, cô không dám về nhà vì sợ tai tiếng. Cô đành phải lên vùng biên giới để hành nghề bán bia ôm, kiêm luôn nghề bán dâm. Người mua dâm thường là những người bên kia biên giới. Nghề này đôi khi cũng túng thiếu, nên thỉnh thoảng Mai về tỉnh, vào bệnh viện để bán máu. Một ngày kia, sau khi xét nghiệm máu, người ta đã thông báo cho Mai biết: Cô đã bị nhiễm HIV.
Chán đời, cô sử dụng cái vốn trời cho của mình một cách hợt, buông thả: Một chầu nhậu cũng cho, một bát phở cũng cho, thậm chí cho không chỉ vì ông ấy có chức có quyền ở địa phương.
Tại phiên tòa, trong phần thẩm vấn, vị Hội thẩm nhân dân đặt ra một câu hỏi hết sức ngu ngốc: - Tại sao bị cáo biết mình bị nhiễm HIV mà vẫn có tình lây nhiễm cho người khác, trong đó có cả đảng viên, cán bộ xã ấp?
Thế là Mai bị tuyên án 5 năm tù. Có lẽ cô cũng không buồn vì án này vẫn còn nhẹ so với án tử đang treo lơ lửng trên đầu cô bởi triệu chứng căn bệnh SIDA ngày càng rõ dần.
* * *
Mấy năm sau. Tôi về Bạc Liêu và được mấy anh bạn đồng nghiệp thết đãi ở Nhà hàng công tử Bạc Liêu. Một đám ma buồn ngang qua. Mấy ông bạn nhanh nhảu, chứng tỏ thạo tin. - Chết vì SIDA đó! Hồi trước gia đình, giòng họ bà này giàu lắm, địa chủ mà! Cháu ba đời của công tử Bạc Liêu. Sau giải phóng, ông già của bà này là trung úy lính Sài Gòn, phải đi học tập cải tạo, rồi chết trong rừng. Mấy chục mẫu ruộng bị nhà nước tịch thu trong đợt cải tạo nông nghiệp ở Miền Nam. Thành ra, đang giàu trở thành nghèo rớt mùng tơi. Nghe lời thiên hạ! Bả lấy một thằng khùng ở Đài Loan để có ba ngàn đô cứu cái gia cảnh đang lâm vô cảnh bần cùng.
Tôi chợt bán tín, bán nghi lao ra xem cái cảnh đưa đám ma. Di ảnh người chết rõ ràng là Mai. Tôi lặng người một lát. Sau đó tôi quay vô đám nhậu và uống nhiều đến mức mấy thằng bạn đồng nghiệp phải bái sư.
* * *
Tổng Biên tập mời tôi lên phòng ông và trả lại bản thảo. Mắt ông đo đỏ, ươn ướt: - Bài này không đăng được, anh hiểu rồi đó! Tôi vác bản thảo về nhà để lên bàn, rồi thắp một nén hương. Đợi cho nhang tàn, tôi đốt bản thảo và lầm thầm mấy câu: - Mai ơi! Đây chỉ là một chút lòng thành với em. Ở suối vàng, mong em thảnh thơi. Mai mốt có đầu thai, em nên chọn những gia đình có công với cách mạng để mà sinh ra. Còn anh, chỉ làm bổn phận của một người cầm bút.
Một thời gian sau, tôi trả Thẻ nhà báo, trả thẻ hội viên Hội nhà báo để cho lòng được thanh thản.



­­­­­

ÔNG THỆ KHÔNG CÓ TƯ CÁCH LÊN ÁN NHÀ BÁO MAI PHAN LỢI!

Bài viết của Đinh Bá Truyền
Chính ủy Lữ đoàn xe tăng 203 Bùi Văn Tùng là người đã chấp bút soạn thảo văn kiện đầu hàng cho tướng Dương Văn Minh ngày 30-4-1975 tại Đài Phát thanh Sài Gòn hơn 40 năm về trước. Vậy mà ông Thệ hết sức vô sỉ khi cướp công của Chính ủy Bùi Văn Tùng khi cho rằng ông ấy mới là người chấp bút!
Trong một đoạn một đoạn hồi ức của Trung tướng Phạm Xuân Thệ, ông Thệ viết: "Tôi thảo bản tuyên bố: “Tôi - Dương Văn Minh - tổng thống chính quyền Sài Gòn, tuyên bố đầu hàng vô điều kiện trước sức mạnh của quân giải phóng miền Nam Việt Nam. Tôi kêu gọi chính quyền từ trung ương đến địa phương giải tán toàn bộ, trao lại cho quân giải phóng miền Nam Việt Nam”. Ông ta phản đối chữ “tổng thống”, đòi đổi thành “đại tướng”, tôi không chịu: “Đã nhận chức tổng thống mới một ngày hay một giờ ông cũng là tổng thống”. (*)
Ông Thệ cướp công của ông Tùng bao nhiêu năm cho đến khi một nhân chứng nhà báo người Tây Đức xuất hiện. Đó là Borries Gallasch. Và nhà báo Borries Gallasch đã trả lời một cách chắc chắn rằng: "người đã thảo lời tuyên bố đầu hàng cho tổng thống Dương Văn Minh chính là ông Bùi Văn Tùng!". (**) Sau đó Hội KH Lịch sử VN vào cuộc và tìm thấy bản thảo do chính tay Chính ủy Bùi Văn Tùng chấp bút đang được lưu trữ tại Bảo tàng Quân đoàn 2. (Lúc đánh vào dinh Độc Lập, ông Tùng là Trung tá Chính ủy Lữ đoàn xe tăng 203 và ông Thệ là Đại úy Trung đoàn phó Trung đoàn bộ binh 66).
Ông Thệ vô sỉ cướp công của ông Tùng, nhờ thế, từ Đại úy năm 1975 thăng dần lên tới hàm Trung tướng! Còn ông Tùng thì hồi 1975 đã là Trung tá thâm niên rồi mà 20 năm sau khi về hưu chỉ đeo hàm Đại tá.
Chính ủy Bùi Văn Tùng là người tộc Bùi Văn, một trong 12 tộc Tiền hiền của làng Nại Hiên, Tp Đà Nẵng. Tôi biết Đại tá Tùng khá rõ và đã từng chuyện trò vài lần với ông (vì ông Tùng là bạn thân với cậu ruột của tôi, Đại tá Nguyễn Thanh Sô; cả hai ông đều nhập ngũ cùng một ngày và cùng học trường trung học Lục quân Quảng Ngãi thời kháng Pháp). Ông Tùng có nói với tôi: "thằng Thệ tệ lắm, nó cướp công của người khác thôi!"
Tư cách của ông Thệ tệ như thế thì lấy cái gì mà "lên án" nhà báo Mai Phan Lợi?
 Chú thích
Lời bình: Nếu thế thì chính ông Thệ là người đã làm hoen ố hình ảnh người lính. Trước ông Thệ, vụ ông Bùi Quang Thận tự nhận mình là người trên chiếc xe tăng húc đổ cánh cửa dinh Độc Lập, đã bị giấu nhẹm suốt 20 năm. Mãi đến năm 1995, khi nữ nhà báo De Mulder sang Việt Nam và chứng minh ra sự thật thì những người trên chiếc xe thực sự húc đổ cánh cổng dinh Độc Lập mới được dư luận biết đến và vinh danh,


­­­­­



Tuesday, 24 May 2016

Đã là cướp, thì cần gì phép tắc?

Giờ nhà em mới thấy thấm thía câu nói đó.
Nhà em biết sáng nay, bác Nguyễn Quang A được mời đi gặp 1 vị khách rất đặc biệt, mà nhà em đồ rằng đó là tổng thống Obama. Theo bác ấy cho biết, nhà bác ấy bị canh từ mấy hôm nay. Thế nên sáng nay, 6 giờ kém 2 phút, nhà em đã có mặt tại nhà bác Quang A, để xem họ chặn bác ấy kiểu gì. Lúc rẽ vào ngõ, thấy 5-6 thanh niên đang đứng trong ngõ. Vợ bác ấy bảo: khổ chúng nó quá. Đêm hôm ngủ ở đâu?
Vào nhà bác Quang A ngồi chừng dăm phút, thì vợ con bác ấy hộ tống bác ấy đi bộ ra ngoài ngõ. Vợ chồng bác ấy đi trước , nhà em và cả đám thanh niên kia đi sau. Giá có ai đi sau cùng chụp được cảnh này thì hay. Nhưng bác QA bảo chụp trong ngõ thì được, chứ ra ngoài kia là có biển cấm chụp ảnh đấy
(MK! Cấm chụp ảnh trong khu dân cư?)
Ra đến ngoài ngõ, thấy chừng chục thanh niên đứng đó. Họ chắn đường bác ấy, hỏi lấy lệ:
- Bác đi đâu? (lNếu bác ấy bảo tao đi tìm đường cứu nước thì sao nhỉ?)
Vợ bác ấy quắp chặt tay chồng, chu chéo: bác đi đâu chúng mày hỏi làm gì?
Cuộc vật lộn chỉ xảy ra trong vài phút, cách nhà em 1 mét. Chúng lôi được vợ bác ấy ra, và khênh bác ấy lên một chiếc xe 7 chỗ gần đó. Nhà em chỉ còn biết kêu ối ối, rút điện thoại ra chụp lại làm bằng chứng thì chúng nó xô đến, giơ tay định giật đt. Nhà em bảo: tao đã chụp đâu? Định cướp à?
Chúng nó đứng che trước mặt nhà em, nhưng nhà em vẫn nhìn thấy cảnh chúng nhét bác ấy vào xe, rồi đóng cửa lại. Nhà em chỉ còn biết lắp đi lắp lại câu nói: Sao chúng mày phải khổ thế hả? Hả ?
Nhà em bảo một thằng tỏ vẻ rất hung hăng: úi giời, mặt mũi hằm hằm như mới đi đánh giặc về thế kia?
Thấy thằng con bác QA vọt xe máy chạy theo chiếc ô tô bắt cóc bác QA, nhà em cũng vọt theo. Một thằng không đội mũ bảo hiểm, cứ tạt đầu xe nó, thế là nhà em vọt lên, bám theo chiếc xe. Ối giời, xe không biển số các bác ạ. Trắng phớ luôn. Hu hu, nhà em không thể chụp lại được cái biển trắng phớ đó mới đau. Trong tích tắc ở đèn xanh đèn đỏ, nhà em đỗ cạnh chiếc xe, nhìn vào trong, thấy bác QA ngồi ghế sau, giữa 2 thằng. Qua bùng binh cầu chui, xe dông thẳng về phía cầu Đuống, xe đạp điện nhà em ko đua được, đành quay về.
Dù sao đây cũng là một phép thử. Nếu OBM không phản ứng gì, thì cũng không lạ. Với một thằng cướp có nghề, thì cần gì phép tắc?
Nhà em bình rằng:
- Bác đi đâu?
- Tao đi tìm đường cứu nước!
- Không được! Ai cho bác cứu nước mà bác cứu? 

Này thì cứu nước! 
Lên xe!



Sunday, 22 May 2016

Thế là xong! chọn mí chả lựa. Sốt cả ruột!


Đưa mỗi mấy cái ảnh chân dung kèm mươi dòng trích ngang lý lịch mà bảo chọn ra được người có đức có tài...hơ...có mà là thánh!
Đức với tài có phải như cái lông mày, cái lỗ mũi hay cái mồm nằm lù lù trên mặt đâu mà lựa mí chọn dễ thế? ... Có ở ngay bên cạnh nhà người ta đâu, biết đức mí tài của người ta dư nào để mà lựa mí chả chọn? ...
Còn cứ giục là "sáng suốt lựa chọn" nhưng ai dám nhận mình là "sáng suốt" khi mà ngay chính việc đời mình đầy thứ chọn còn nhầm, còn sai thì tài giỏi gì mà xưng xưng đi chọn hộ ai? Vớ vẩn.
Hi hi... Nhưng rồi cuối cùng thì nhà cháu cũng đã chọn xong. Nghe mấy người có học thường bảo "Khi lý trí đã tối tăm thì trái tim phải có trách nhiệm bừng sáng để đưa đường chỉ lối hướng tới tương lai" chứ không thể mất thì giờ mầy mò mãi trong rối bời của cái việc chọn lựa những thứ trừu tượng và tù mù như là tài và đức. Nhà cháu chọn theo nhan sắc. Cứ trai đẹp, gái xinh là nhà cháu chọn, khỏi phải cân nhắc này nọ mất thời gian. Gì chứ nhan sắc nhìn phát ra ngay. Mai kia nhỡ họ có ngu, dốt nhưng lúc chường mặt lên báo, lên tivi nhìn vào thấy cũng không đến nỗi ngứa mắt.
Thôi thì cũng phải chọn ra được người có tý giá trị gì đấy còn hơn là vớ phải loại đéo có ích lợi gì.
Đằng nào thì mình cũng mất tiền đóng thuế!

Bài và ảnh tại link dưới đây.

Tuesday, 17 May 2016

KHÔNG BIẾT - KHÔNG BẦU!

Thời gian này, có quá nhiều sự kiện động trời xảy ra, khiến nhiều người xao lãng, thậm chí quên phứt chuyện bầu cử vào ngày 22/5 tới. Chỉ có một điều người ta nhớ, là chẳng thấy quốc hội, hay bất cứ một ông bà ứng cử viên nào của quốc hội kỳ này, quan tâm đến những nỗi lo của người dân. Không một ai lên tiếng, bày tỏ quan điểm trên các phương tiện truyền thông, nhằm động viên và trấn an dân chúng. Hình như họ coi đây là nhiệm vụ của đảng và chính phủ thì phải.

Cá biển chết. Cá sông cũng chết. Người ta tiếc rẻ nên thu mua cá chết về làm mắm, cá khô, thức ăn cho gia súc, gia cầm, phân bón..... phát tán đi khắp nơi. Có ai kiểm soát được chuyện kinh khủng này? Nạn ô nhiễm đang trở thành thảm họa về môi trường. Thế mà các vị được cho là đại diện cho dân, lại chỉ chăm chăm lo cho cái ghế của mình?

Có người hỏi tôi: gạch tất chứ?

Tô đáp: gạch tất thì họ sẽ coi đó là phiếu không hợp lệ.

Năm 2011, tôi đi bầu cử, cầm bút gạch tất cả các vị có tên trong phiếu. Không chỉ vì tôi chả biết gì về các vị ấy, ngoài cái bản lý lịch đẹp như mơ dán trên tường, mà tôi chả tin gì vào quốc hội này có thể làm gì cho dân. Tôi gạch chỉ để tỏ thái độ phản kháng của mình, cho dù sự phản kháng đó chả có tác dụng gì. Kết quả bầu cử lúc nào chả đúng quy trình đã được lập ra?

Trong bài "Bầu cử kiểu gì khi tệ ngay từ luật", giáo sư Hoàng Xuân Phú viết:

“Hiến pháp và Luật BCĐBQH đều không quy định công dân bắt buộc phải tham gia bầu cử đại biểu Quốc hội, thì tại sao vẫn tham gia, khi cho rằng bầu cử không thực chất? "

Theo giáo sư, "Đừng ngộ nhận là mình đã biết người ứng cử, sau khi xem bức ảnh màu mè và đọc họ tên cùng mấy dòng trích ngang lý lịch ngắn ngủi treo ở phòng bỏ phiếu. Hay sau khi mình may mắn thuộc vào một vài phần nghìn cử tri được tham gia màn "Hội nghị tiếp xúc cử tri", để nghe mấy lời giới thiệu sơ sài về những người ứng cử. Có lẽ những cử tri nghiêm túc ở Bến Tre, từng tham gia bầu Phó Bí thư thường trực Tỉnh uỷ tỉnh Bến Tre Trần Văn Truyền làm đại biểu Quốc hội khóa X, và bầu Ủy viên Ban chấp hành Trung ương Đảng, Bí thư Ban cán sự Đảng, Tổng Thanh tra Chính phủ Trần Văn Truyền làm đại biểu Quốc hội khóa XII, đã tưởng rằng họ biết đủ rõ về ông, cho đến ngày ông bị báo chí phanh phui đủ chuyện, khiến Ủy ban Kiểm tra Trung ương phải điều tra và kết luận, dẫn tới việc một phần trong số tài sản tham nhũng bị thu hồi.

Đừng tưởng tiếp nhận được thông tin ca ngợi, quảng cáo của đài báo chính thống thì mình đã có được thông tin khách quan và chính xác. Một ví dụ thời sự điển hình, được bao người biết tới, là Lê Xuân Giang, Chủ tịch HĐQT Công ty cổ phần Liên kết sản xuất thương mại Việt Nam (Liên kết Việt). Hay đi ô tô mang biển kiểm soát 80B…, rồi nhiều lần xuất hiện trên đài báo chính thống, với quân hàm đại tá Quân đội Nhân dân Việt Nam, lại được nhiều tướng và sĩ quan cấp tá tháp tùng. Vậy thì còn gì để nghi ngờ nữa? Tiếc rằng, với lòng tin ngây thơ, được báo chí chính thống chắp thêm đôi cánh, 6 vạn người đã nhẹ nhàng sa vào cái bẫy bán hàng đa cấp của tên trùm lừa đảo.

Tóm lại, mỗi cử tri trung thực và có tinh thần trách nhiệm cần cân nhắc thận trọng. Chẳng bầu cho những người mình không tín nhiệm đã đành, cũng không thể bầu cho những người mà mình không có đủ hiểu biết về họ. Nói gọn lại, nguyên tắc bầu cử trung thực và có trách nhiệm phải là:  KHÔNG BIẾT - KHÔNG BẦU!

Trong một thông báo mới đây của hàng trăm bà con dân oan Dương Nội, họ tuyên bố sẽ tẩy chay bầu cử bằng cách không đi bầu. Khi nghe điều này, tôi chợt nghĩ đến hàng trăm ngàn cử tri ở miền Trung, đang khốn đốn vì đại nạn cá chết, họ còn lòng dạ nào đi bầu cho những vị đại biểu chỉ vào quốc hội để ngủ, hoặc im lặng ?


Giấc mơ Myanmar - Không phải giấc mơ Chapi!



Một bác dân oan chỗ tôi lúc nào cũng nói, nhà cầm quyền Việt Nam có cả một hệ thống đàn áp khổng lồ gồm công an, quân đội v.v.... nên dân mình không làm gì được đâu.
Tôi bảo, Myanmar thì khác gì? Chính quyền độc tài nào chả có công an, quân đội bảo vệ? Giờ thì hãy nhìn sang Myanmar mà xem. Họ từ một chế độ độc tài hơn 50 năm, giờ trở thành một nước bầu cử tự do, dân chủ, và khí khái trước một Trung Quốc to lớn, hung hăng như thế này đây.


 Nguồn: