Chủ Nhật, ngày 25 tháng 1 năm 2015

Cách giúp dân quên đi cái nghèo.

“Bắn pháo hoa là phục vụ cho nhu cầu của toàn dân, chứ đâu phải chỉ để phục vụ người giàu. Biết đâu, những người nghèo họ cũng khao khát được xem bắn pháo hoa, những lúc thưởng thức bắn pháo hoa giúp họ quên đi cái nghèo, cái khó”

Con lậy bố! Bố tăng i ốt trong thực đơn cho con nhờ.

Tiến sĩ khảo cổ Nguyễn Hồng Kiên thì cho rằng, nếu vậy, Hà Nội nên bắn pháo hoa hàng đêm.


Nguồn:

MUỐN YÊN THÂN THÌ ĐỪNG CÓ TỬ TẾ?

Vợ chồng bà T làm trong một cơ quan công an, có một thằng con to cao, khá đẹp trai, nhưng chả học hành đến nơi đến chốn, nên chả có nghề ngỗng gì. Bố mẹ xin cơ quan cho thằng con một chân bảo vệ. Nhưng cậu chàng thấy tù túng, lương lại thấp, thế là bỏ việc. Một thời gian sau, bố mẹ cậu khoe với bạn thân ở cơ quan, cậu con giờ làm ở vũ trường, các bác muốn khiêu vũ sau giờ làm việc, cứ đến thoải mái, cháu nó sẽ bố trí người dẫn.

Một lần, một cậu nhóc đến cơ quan này tìm bố. Trong lúc ông bố bận, bèn dí thằng con cho cậu kia dẫn đi chơi. Khi về, cậu nhóc mặt tái mét, kể cho bố nghe, rằng anh T (tên cậu kia) hình như là xã hội đen. Đang ngồi uống nước với mấy người, một người trong bọn cãi anh T, thế là anh ấy rút dao ra xọc cho một nhát. Thế mà cả bọn im re, chỉ lẳng lặng đưa người kia đi (chắc là đến bệnh viện). Bố thằng nhóc cũng khiếp vía, lần sau tiệt không cho con bén mảng đến cơ quan.

Cho đến một ngày, anh em trong cơ quan bàng hoàng hay tin, thằng con bà T bị bắn chết, khi đang tổ chức sinh nhật trong một quán ở Hồ Tây. Hóa ra nó là xã hội đen thật, có vai vế hẳn hoi, lừng lẫy trong giới xã hội đen một vùng. Anh em trong cơ quan chả hiểu tại sao một thằng chả lấy làm giỏi giang gì, lại có tới cả mấy trăm thằng đàn em dưới trướng nó. Cũng chỉ đoán vì nó có máu liều. Sẵn sàng thí mạng. Có lần băng nhóm của nó thanh toán lẫn nhau, bị công an bắt. Bố mẹ nó cậy cục chạy vạy, xin cho nó ra. Ra được vài tháng thì nó bị đối thủ bắn chết.

Thứ Ba, ngày 20 tháng 1 năm 2015

MỘT THẤT BẠI CỦA NỀN GIÁO DỤC XÃ HỘI CHỦ NGHĨA Ỏ VIỆT NAM?

Có một câu nói trên facebook khá hay:
Trên đời  “Có những kẻ mà người lương thiện nên tránh xa”
Nhưng trộm nghĩ, lại có những kẻ mà người lương thiện phải để mắt và ngăn chặn kịp thời mới phải.
Nhiều người Việt Nam trong đó có tôi, có một quan điểm như thế này:
Trong một gia đình, hay trong một xã hội, con người có thể có nhiều chính kiến khác nhau, có sở thích yêu ghét khác nhau. Và không ai có thể ép buộc ai phải nghĩ theo mình, yêu ghét theo mình.
Nhưng khi đất nước bị đe dọa, thì không phân biệt già trẻ gái trai, không phân biệt đảng phái, sở thích cá nhân, quan điểm chính trị, thậm chí những người đang chịu án tù mà phải xung lính, ra trận chiến đấu để bảo vệ Tổ quốc, thì tất cả họ đều phải được ghi nhận công lao. Thế mới là đạo lý.

Nhưng ngót nửa thế kỷ sau chiến tranh Nam Bắc, nhiều người người Việt Nam vẫn sống trong mối hận thù dai dẳng, thậm chí là điên cuồng. Nghĩ đến chuyện này, tôi lại liên tưởng sang người Nhật, và người Mỹ.

*   Cuộc nội chiến ở Mỹ kết thúc. Người Mỹ xóa bỏ mọi hận thù Nam Bắc, để nắm tay nhau và trở thành cường quốc số 1 trên thế giới.

*   Kết thúc cuộc chiến giữa các quốc gia trong chiến tranh thế giới thứ hai, người Mỹ gác bỏ dư âm của trận chiến Trân Châu Cảng, người Nhật gác bỏ hận thù về 2 quả bom nguyên tử, bắt tay với Mỹ để rồi phát triển thành một nước đứng tốp đầu thế giới.

*   Còn Việt Nam thì sao? Những thanh niên sinh ra khi chiến tranh đã kết thúc, lại hận thù về quá khứ hơn cả những người đã từng sống trong nó. Nguyên nhân nào dẫn đến kết quả này? 

Không phải người dân Việt Nam nào cũng biết, năm 1974, Trung Quốc đã dùng vũ lực để xâm lược Hoàng Sa, thuộc chủ quyền của chính phủ Việt Nam Cộng Hòa. Trong trận chiến này, 74 người Việt Nam đã hy sinh, khi thực thi nhiệm vụ bảo vệ chủ quyền của Tổ quốc. 

*   Tuy muộn màng, nhưng ngày 9/12014, báo Thanh niên điện tử đã có một động thái mới mẻ, là đăng danh sách 74 những quân nhân đã hy sinh trong trận chiến bảo vệ Hoàng Sa. http://www.thanhnien.com.vn/hai-chien-hoang-sa/danh-sach-cac-quan-nhan-viet-nam-cong-hoa-hi-sinh-trong-hai-chien-hoang-sa-1974-5837.html
*   Sau khi nhà báo Huy Đức và chương trình nhịp cầu Hoàng Sa kêu gọi quyên góp, để giúp vợ trung tá Ngụy Văn Thà mua một căn hộ, Đài truyền hình VTC14 đã làm một chương trình về việc trao tặng món quà tình nghĩa này. https://www.youtube.com/watch?v=gIZgc4bgElk
Người Việt Nam vốn coi trọng ngày cúng giỗ người thân. Bởi thế việc tưởng nhớ về người mất luôn là một nghĩa cử không thể thiếu trong cuộc sống. Trong một đất nước có hàng ngàn lễ hội, thu hút hàng triệu triệu người tham gia. Nhưng những biến cố đau thương nhất trong lịch sử của đất nước, dẫn đến việc đánh mất một phần giang sơn thì dường như bị cố tình quên lãng một cách có chủ ý. Hàng năm, người ta rầm rộ kỷ niệm hết chiến thắng này đến chiến thắng khác, nhưng lại không hề nghĩ đến ngày giỗ chạp đồng bào mình. Say sưa với chiến thắng, quên đi thất bại chỉ là một sự ru ngủ đáng thương hại của kẻ ngu muội.
Với chúng tôi, những người lính hy sinh để bảo vệ Hoàng Sa, cũng giống như những người lính hy sinh để bảo vệ Gạc Ma, đều là những người có công với đất nước. Nhưng hầu như chỉ những người lính hy sinh trong trận Gạc Ma được người trong nước tưởng nhớ một cách “âm thầm”. Nhà nước không tưởng nhớ thì chúng tôi tưởng nhớ. Thế nên ngày 19 tháng 1 năm nay, tôi cùng bạn bè mang hoa đến vườn hoa Lý Thái Tổ để thắp hương cho những người đã hy sinh trong trận chiến Hoàng Sa năm 1974.
Tôi đến trước, đợi bạn bè trên sân vườn hoa. Một thanh niên đi tới, bảo tôi chụp cho cậu ta một kiểu ảnh, nhưng liền sau đó cậu ta húc đầu vào ống kính máy ảnh của tôi, kèm theo những lời lẽ điên cuồng, đe dọa sẽ chờ đánh những người mang hoa tưởng niệm “bọn ngụy bán nước”. Tuy tôi có thể bằng, hoặc hơn tuổi mẹ cậu ta, nhưng tôi cũng bị bất ngờ về thái độ côn đồ của cậu này, khi nó hung hãn đấm vào máy ảnh của tôi và.... nhổ nước bọt vào mặt tôi!
Tôi có viết như thế này trên facebook: “Nước bọt là gì? Suy ra nó chỉ là một dạng "Nước"! Nhưng cái chính nó được sử dụng như thế nào? Và ai là người sử dụng nó? Sử dụng vào mục đích gì? (bổ sung: nguyên nhân của hành động đó là gì?)
Bình thường, nếu một người nhổ nước bọt vào mặt mình, hẳn bạn sẽ thấy đó là điều khủng khiếp. Nhưng nếu người nhổ vào mặt bạn là một kẻ tâm thần, bệnh hoạn, thì bạn sẽ cảm thấy điều đó không tệ lắm.”
Một bạn bình luận: “nếu nó coi nước bọt là thứ dơ bẩn dùng để hạ nhục người khác, thì chính nó là người phải nuốt cái thứ đó hàng ngày ....”
Còn tôi thì cho đó là SỰ THẤT BẠI CỦA NỀN GIÁO DỤC VIỆT NAM! Thất bại này không chỉ ở hành động của cậu thanh niên đáng tuổi con tôi, mà là thái độ của những người xung quanh. Không một ai can thiệp, hoặc phản đối hành động  này.
Tôi không thể hành động như cậu thanh niên kia, hoặc đánh cậu ta. Nó sẽ trở thành một cuộc ẩu đả. Mà như thế nó chỉ không phù hợp với một phụ nữ như tôi, mà còn không đúng với tiêu chí bất bạo động mà tôi vẫn ủng hộ. Tôi trình báo sự việc vừa xảy ra với viên công an Vũ Thế Long, số hiệu 029-735 đang đứng trực bên cạnh chiếc xe trật tự của cảnh sát phường, ngay cạnh vườn hoa. Nhưng ông ta không hề tìm hiểu sự việc ngay tại chỗ, mà nhất mực mời tôi về phường. Nếu không phải đợi bạn bè cùng thắp hương, chắc chắn đến phường trình báo là việc tôi phải làm.
Có những chi tiết vụn vặt mà tôi không nhắc đến, kẻo câu chuyện trở nên thêm rườm rà. Nhưng khi chúng tôi đặt hoa và thắp hương, cậu thanh niên ban nãy nhổ vào mặt tôi tiếp tục đến khiêu khích, gây sự với những người đi thắp hương. Một gã đàn ông mang một vòng hoa của Cựu chiến binh quận Hoàn Kiếm đem lên, đặt vòng hoa đè lên trên lẵng hoa của chúng tôi. Khi mọi người đem lẵng hoa ra chỗ khác, gã này lại lẵng nhẵng vác vòng hoa theo, hệt như một cuộc đuổi bắt hết sức khó hiểu. Ra mục đích của gã này chỉ là dùng vòng hoa của mình, để che lẵng hoa của chúng tôi, chứ chả phải “kính lễ” gì ai, nhân dịp gì.
Tất cả chúng tôi đã hết sức nhẫn nhịn. Nhưng khi thằng thanh niên côn đồ kia giật đổ lẵng hoa của chúng tôi xuống đất, và dẫm đạp lên nó, thì tất cả mọi người không thể nhịn được nữa. Chúng tôi xông vào khống chế thằng khốn nạn này để lôi nó ra phường. Lẽ ra chỉ cần một người đàn ông trong số chúng tôi, cũng dư sức để khống chế thằng khốn đó. Nhưng rốt cục năm sáu người đàn ông đã không thể lôi nó ra đồn công an phường, vì có rất nhiều kẻ trực sẵn quanh đó, đã xông vào ngăn cản chúng tôi, trong số đó có nữ công an tên Minh (thuộc PA88- công an thành phố Hà Nội). Cô này trước đó không hề có hành động can thiệp nào trước hành vi côn đồ của thằng thanh niên kia. Nhưng khi chúng tôi khống chế nó thì cô ta chen vào chỉ để quay cảnh khống chế này, thậm chí lấy người để che cho thằng thanh niên kia.
Khi thấy chúng tôi quyết tâm đưa thằng côn đồ này về phường, một chiếc xe trật tự của công an đã xuất hiện “kịp thời”, để đưa nó lên xe và phóng đi mất mà không cho chúng tôi đi cùng. (lưu ý là khi xảy ra vụ việc, công an viên Vũ Thế Long và chiếc xe của công an đã biến mất một cách khó hiểu, mặc cho tôi đã cảnh báo về nguy cơ sắp xảy ra).
Sau khi bà Lê Hiền Đức nghe tin, liền bắt taxi ra vườn hoa Lý Thái Tổ, chúng tôi cùng bà ra công an phường Tràng Tiền để trình báo sự việc. Nhưng ở đây, trực ban công an phường nói không hề có ai bị đưa về phường. Tôi viết đơn trình báo sự việc, yêu cầu công an phường Tràng Tiền tìm chiếc xe và thằng côn đồ kia để xử lý thích đáng, làm rõ trách nhiệm của các lực lượng bảo vệ trật tự trên sân vườn hoa Lý Thái Tổ. Sau đó chúng tôi lên sở công an thành phố Hà Nội, đồng trình báo lên ông giám đốc công an thành phố.
Tôi chỉ sợ dù công an điều tra của Việt Nam thuộc diện giỏi nhất thế giới, nhưng họ sẽ không thể tìm ra chiếc xe nào đã đưa thằng côn đồ kia đi tẩu thoát, cũng như không thể tìm ra thằng côn đồ kia trong cái biển người ở thủ đô này, khi sự việc xảy ra quá bất ngờ, nên chúng tôi không kịp ghi lại bằng chứng trong tay. Nhưng rất may, chính đồng bọn của thằng thanh niên côn đồ kia, đã cung cấp một video không thể đầy đủ thông tin xác thực hơn.


Giật và vò băng rôn - https://www.facebook.com/photo.php?fbid=10202341645577488&set=pcb.10202341655657740&type=1&theater

Giẫm đạp lên vòng hoa -.https://www.facebook.com/photo.php?fbid=1020234164565749 -&set=pcb.10202341655657740&type=1&theater
Sau khi xe công an chở tên côn đồ trên đi mất, chúng tôi căng biểu ngữ này ra mà không một gã an ninh giả dạng hay dân phòng nào dám bén mảng đến gây sự. Lúc này tất cả chúng tôi đều hết sức phẫn nộ, nên sẵn sàng tóm lấy bất cứ kẻ nào dám giật biểu ngữ của chúng tôi để đưa về công an phường.
Một hình ảnh về hoạt động ở Nghệ An, tưởng niệm 74 chiến sĩ VNCH, đã chiến đấu anh dũng bảo   vệ chủ quyền biển đảo và hy sinh nơi biển đảo Hoàng Sa.
 

Thứ Hai, ngày 12 tháng 1 năm 2015

CƯỚP BĂNG TANG - Cha mẹ không dạy! Thày cô không dạy! Giang hồ cũng không dạy! Nhưng cộng sản đã dạy!


Mặc dù trên mạng nhiều người đã chia sẻ kinh nghiệm, về chuyện bị kẻ lạ giật băng tang trên các vòng hoa. Nhưng tôi vẫn không lường hết được, những tình huống mà tôi không biết dùng từ gì để đặt tên cho nó. KHỐN NẠN! TI TIỆN! HÈN HẠ! VÔ LƯƠNG TÂM...ư? Dường như tất cả đều không đủ.

Khi thông tin về mẹ anh Ba Sàm Nguyễn Hữu Vinh mất công bố trên mạng. Cô bạn Nguyễn Thị Khánh Trâm từ trong Sài Gòn, có nhờ tôi làm hộ một cái phong bì phúng viếng của các anh chị em trong Sài Gòn, và 2 vòng hoa, một của gia đình tướng Trần Độ, và một của blogger Điếu Cày Nguyễn Văn Hải. Tôi đã hứa với cô bạn sẽ canh gác cẩn thận 2 vòng hoa đó, không cho kẻ nào giật băng tang!

Anh em No-U hẹn nhau 8- 8h30 có mặt để cùng vào viếng. Căn giờ chuẩn, một thằng cháu đèo tôi đến nhà tang lễ. Tôi không quan tâm đến việc công an đứng đầy ngoài cổng, cứ thế đi thẳng vào hàng bán hoa, đặt 2 vòng hoa to nhất (giá 500 ngàn). Băng tang của gia đình tướng Trần Độ không có trở ngại gì. Nhưng đến băng tang của anh Điếu Cày thì một tay thanh niên trẻ đứng cạnh bảo, cái này không được. Tôi hỏi: cậu là ai? Nó bảo nó là người của hàng hoa. Tôi bảo bà viết băng rôn: Bác cứ viết đi.

Thằng thanh niên trẻ đi ra ngoài gọi điện. Một người trong cửa hàng bảo: Công an đấy!

Thứ Ba, ngày 30 tháng 12 năm 2014

Có thể thuê chuyên gia quốc tế vào điều tra hay không?


Gần đây, trên mạng facebook đang dấy lên tin đồn, Hồ Duy Hải sắp phải chết thay cho người nhà bà phó chủ tịch nước Trương Mỹ Hoa. Không phải nói kháy, hay nói xã giao, nhưng tin đồn như thế là rất mang tiếng cho bà Hoa.

Thứ Bảy, ngày 27 tháng 12 năm 2014

Một hình ảnh khác của NGƯỜI ĐÀN BÀ KHÔNG TIM


"CHỈ CÓ SÚC VẬT MỚI CÓ THỂ QUAY LƯNG LẠI NỖI ĐAU KHỔ CỦA ĐỒNG LOẠI MÀ CHĂM LO RIÊNG CHO BỘ LÔNG CỦA MÌNH!”


"MỘT CHÂN KHỰA ĐÃ VÀO VIỆT.."

Tiếng kêu thảng thốt của một facebooker :

Các bạn hãy ghi nhớ giờ khắc này, những con người này đã để Tầu khựa đặt một chân vào xâm lược đất Việt Nam ta.

Nên nhớ 1000 năm Triệu Đà đô hộ không đồng hoá nổi Việt Nam chỉ vì dân Việt duy trì được văn hoá Việt riêng biệt khác với Trung Hoa...


https://www.facebook.com/photo.php?fbid=918138828205834&set=a.295409503812106.85832.100000291753333&type=1&theater


Thứ Sáu, ngày 26 tháng 12 năm 2014

NGƯỜI ĐÀN BÀ KHÔNG TIM!



Thông thường thấy có đám ma, người không quan tâm thì khỏi nói, còn người quan tâm thì hỏi thăm vài câu, xem người mất già hay trẻ, ốm đau hay tai nạn v.v.... Thấy cảnh thương tâm thì chép miệng: Tội nghiệp!

Nói lan man một chút. Có câu: Biết thì thưa thốt. Không biết, dựa cột mà nghe.

Để biết được thì phải nghe, phải đọc. Mà đọc, rồi nghe kể lại cũng chưa chắc đã hiểu, lại phải nghe giải thích tỉ mỉ rồi may ra mới thưa thốt được.

Mặc dù trong cuộc sống, không ít chuyện sai lầm dẫn đến oan trái. Oan về danh dự hay tiền bạc có thể hóa giải được, nhưng oan về mạng người thì vô phương cứu chữa. Thế nên khi thấy có người kêu oan, thì cũng phải xem xét cho thấu đáo. Thấy có nghi vấn thì phải đồng lòng lên tiếng. Không đơn giản chỉ là chữa cháy cho nhà hàng xóm để nó khỏi lan sang nhà mình, mà còn là vấn đề lương tâm con người.

Thứ Hai, ngày 22 tháng 12 năm 2014

Thư ngỏ của giáo sư Tương Lai gửi đạo diễn Lại Văn Sâm



Anh Lại Văn Sâm thân mến,
Tôi là một khán giả của CẦU TRUYỀN HÌNH TRỰC TUYẾN KỶ NIỆM 70 NĂM NGÀY THÀNH LẬP QUÂN ĐỘI NHÂN DÂN VIỆT NAM VÀ 25 NĂM NGÀY QUỐC PHÒNG TOÀN DÂN diễn ra tối 19.12.2014 trên VTV1 do anh làm tổng đạo diễn.
Đúng ra, tôi phải gọi bằng ông theo cách xưng hô lịch sự thông thường, song để biểu tỏ sự chân tình, tôi xin phép được gọi bằng anh cho thân mật và tiện trao đổi.
Tôi đã chăm chú và xúc động dõi theo toàn bộ buổi truyền hình trực tuyến, đắm mình vào những hình ảnh, những âm thanh gợi lại bao kỷ niệm đã từng hằn sâu trong ký ức của một người đã bước vào tuổi 80 với những trải nghiệm hào hùng và khắc nghiệt của nước mắt và máu qua các cuộc chiến tranh chống thực dân, đế quốc và bọn bành trướng xâm lược.
Tôi chân thành cám ơn anh và các cộng sự của anh cùng với những văn nghệ sĩ đã làm sống lại trong tôi, và chắc không chỉ riêng tôi, những chặng đường đời đáng nhớ của mình gắn liền với “những khúc quân hành” của nhân dân mình trong sự nghiệp giải phóng dân tộc, thống nhất đất nước, và khi vết thương chưa liền da đã phải tiếp tục chiến đấu chống quân Trung Quốc xâm lược.
Các anh chị đã có những cố gắng để làm sống lại dòng thác thời gian cuồn cuộn chảy, cuốn theo những biến động dữ dội trong đời sống đất nước, trong thân phận của mỗi con người gắn với số phận của dân tộc. Giữa dòng chảy của lịch sử, thời gian đã xóa nhòa đi nhiều điều, nhưng thời gian cũng làm nổi bật lên những giá trị mang tính vĩnh hằng mà không một thế lực nào có thể làm phôi pha hay cố tình xóa bỏ được.
Thời gian cũng đang kết nối quá khứ với hiện tại, làm nổi rõ lên những thăng trầm của thời cuộc, ở đó chất chứa bao câu hỏi cần phải có câu trả lời. Những câu hỏi thấm đẫm máu và nước mắt. Những câu trả lời sòng phẳng, công khai và minh bạch. Vì, xét đến cùng, lịch sử chính là con người nhân với thời gian.
Chính vì thế, tôi cám ơn vì những thành công của sự dàn dựng công phu đã kết nối nhịp nhàng và sinh động ba địa điểm truyền hình Hà Nội, Cam Ranh, TP Hồ Chí Minh đã làm sống lại những sự kiện lịch sử. Một quá khứ gần và một quá khứ xa đang hòa quyện, trộn lẫn vào cuộc sống hôm nay với đầy rẫy những nhiễu nhương của thế sự, đánh thức những suy tư không giống nhau của mấy thế hệ khác nhau đang bị cuốn theo “khúc quân hành” của 70 năm. Làm được điều này thật không dễ!
Nhưng, thưa anh Lại Văn Sâm,

Chủ Nhật, ngày 21 tháng 12 năm 2014

"Một nghĩa trang liệt sỹ đang bị lãng quên"

Dân Việt - Cách TP Sơn La 17 km, tại xã Bon Thặng, huyện Thuận Châu, tỉnh Sơn La, một nghĩa trang liệt sỹ nằm ngay cạnh mặt đường QL6 với gần 20 ngôi mộ liệt sỹ đang bị chính quyền địa phương lãng quên.

Nghĩa trang tại xã Bon Thặng, huyện Thuận Châu, tỉnh Sơn La

Chúng tôi phát hiện là nghĩa trang liệt sỹ vì những phần mộ bên trong được ghi bia là liệt sỹ, có gắn sao vàng trên bia và địa chỉ tên tuổi các liệt sỹ rõ ràng.

Chủ Nhật, ngày 14 tháng 12 năm 2014

Liệu công viên Thống Nhất lần này có thoát ?


Nếu ở nước ngoài, tôi có thể ném cà chua hay trứng thối vào mặt ông Nguyễn Thế Thảo mà không bị bỏ tù. Nhưng ít nhất ở đây, tôi vẫn có quyền nói tôi căm ghét ông ta, vì dưới thời ông ta đương nhiệm, bộ mặt thủ đô Hà Nội trở nên xấu xí hơn bao giờ hết. Nếu là một kiến trúc sư học ở Ba Lan về, không thể nói ông Thảo kém hiểu biết về kiến trúc. Vậy vấn đề ở đây là gì?

Thứ Bảy, ngày 13 tháng 12 năm 2014

Thứ Ba, ngày 09 tháng 12 năm 2014

Phản động đều có ở trong mỗi con người chúng ta.



Dân ta có một thói quen xấu, rất thụ động khi thấy ai đó nói thằng kia phản động, thế là tin luôn tắp lự nó là phản động, mà không chịu tìm hiểu nó phản động là như thế nào. Và dường như thành một phản xạ, hễ cứ phê phán nhà cầm quyền thì là phản động, mà không nghĩ rằng, những gì phản động nói ra cũng chính là những điều mình vẫn thường nghĩ trong đầu.

Chuyện bất mãn với công an, với dân phòng, hay với các cơ quan thuế, thanh tra, xây dựng, địa chính... ai chả có? Không ít thì nhiều. Nhưng chỉ nghĩ thôi thì không phải là phản động. Còn nói ra tức khắc sẽ thành phản động. Thế là thế .... nào?

Công an mà có cái máy đọc ý nghĩ, thì dân Việt Nam già nửa là phản động mất.


P/s: Cư dân mạng bi quan hơn, đồ rằng không phải là già nửa, mà là >90% cơ.

Chủ Nhật, ngày 07 tháng 12 năm 2014

CHUYỆN VỀ BÀ CÁT HANH LONG


“Suốt 40 năm trên nấm mồ hoang không hương khói, cây phượng vĩ vẫn nở những chùm hoa đỏ rực...” –Ứa nước mắt khi đọc những dòng này.
Tôi nghe nói về công cuộc cải cách ruộng đất nhiều, nhưng chưa bao giờ đọc bất cứ một câu chuyện nào. Chỉ biết là nó bi thảm lắm nên sợ không dám đọc. Sợ đọc xong mình không biết sẽ làm gì. Hôm nay là lần đầu tiên....mà cũng chỉ dám đọc câu chuyện đi tìm mộ. Vậy mà đã thấy nghẹn ứ nơi cổ họng.
Mới gần đây, triển lãm về cải cách ruộng đất còn được mở ở Hà Nội đấy. Nhưng mới được vài ngày đã đóng cửa mất rồi.
Bài trên facebook của nhà báo Nguyễn Thông

Quân mình! Quân nó!

Hồi trước, công an khiêng một ông đang hôn mê ra tòa (tướng Thanh trong vụ tố cáo Nguyễn Bá Thanh)
Bây giờ, công an lại bắt khẩn cấp một ông già liệt nửa người . (chủ blog Quê Choa - Nguyễn Quang Lập)
Trong khi đó, vụ Bầu Kiên thì ông  cựu bộ trưởng Trần Xuân Giá được đình chỉ truy cứu, do tình trạng sức khỏe không đảm bảo.
Thế là đủ hiểu nhé!

Thứ Năm, ngày 04 tháng 12 năm 2014

SOS

 Khẩn cấp:
 “ ngày mai 5-12, Hội đồng thi hành án TAND tỉnh Long An sẽ tổ chức thi hành bản án tử hình đối với tử tù Hồ Duy Hải”
“Trong những ngày qua , báo chí trong nước và cộng đồng mạng VN xôn xao vụ án tử hình oan của thanh niên mới 29 tuổi là anh Hồ Duy Hải . Không chỉ báo chí mà các luật sư , bao gồm Luật sư Trần Văn Tạo , nguyên Phó giám đốc công an TP HCM , đều nói rằng vụ án có quá nhiều sai phạm, bằng chứng bị ngụy tạo không thể kết thành án tử hình.” – trích từ facebook Ngoc Nhi Nguyen.
Viết về đề tài này, nhà văn Nguyễn Quang Vinh cũng chia sẻ trên facebook của ông
ÁN TỬ DỄ VẬY SAO???!!

Thứ Tư, ngày 03 tháng 12 năm 2014

Đích của chủ nghĩa tư bổn giãy chết!

Theo thuyết tiến hóa của trùm Dư luận viên Trần Nhật Quang hay Quang Trần Nhật gì đó, thì đây là đích đến của chủ nghĩa tư bản giãy chết.Tiến lên! Tiến lên! Tiến lên! Chủ nghĩa tư bổn giãy chết kia ơi.......

Ảnh trên facebook của Trần Đăng Tuấn





Thứ Ba, ngày 02 tháng 12 năm 2014

DƯ LUẬN VIÊN LỖ MÃNG VÀ HÀNH ĐỘNG CỦA CHÚNG TA.

"Khi dùng những từ thô lỗ để bảo vệ tổ chức/người nào đó là các DLV đã gián tiếp cho thấy bản chất của tổ chức/người mà họ bảo vệ cho nên DLV chính là những người bạn chiến đấu thân thiết của chúng ta."

Nhận định trên của dịch giả Phạm Nguyên Trường rất chính xác. Có một thành ngữ như thế này: “Hãy nói cho tôi biết bạn anh là ai tôi sẽ cho anh biết anh là người như thế nào”

KHÔNG CHỐN NƯƠNG THÂN

Không lẽ cả xã hội này, không một ai chìa tay ra cho chúng? 
Không lẽ cả xã hội này, không một ai vượt qua được nỗi sợ hãi, để cho những thanh niên trẻ đang bị những thế lực đen tối săn đuổi, được nương náu dưới mái nhà của mình?
Tôi ao ước đến một ngày nào đó, tôi chỉ việc ngồi đọc sách, nghe nhạc, đi du lịch đó đây, ngắm cảnh đất nước ta đẹp tuyệt vời như thế nào. Chứ không phải lên mạng để kể những câu chuyện buồn như thế này.
I - CỨU 604 !

Thứ Tư, ngày 26 tháng 11 năm 2014

Một ngày bình yên, trong một đất nước bình yên là như thế!!!

Tôi nhận được thông báo của Diễn đàn xã hội dân sự, về cuộc “Tọa đàm về Cơ chế của LIÊN HIỆP QUỐC về Bảo vệ Người Bảo vệ Nhân quyền”, tổ chức tại nhà thờ Thái Hà vào sáng ngày 26/11/2014. Trước đó, tiến sĩ Quang A cũng trao đổi trên diễn đàn, về cuộc nói chuyện với đại diện Bộ công an (là đối tượng được mời tham dự buổi tọa đàm). Việc các vị ấy từ chối tham dự không có gì khiến người ta phải ngạc nhiên. Nhưng nó cũng cho thấy sự bối rối của các vị ấy hơn là sự trơ trẽn. Nhận lời thì sợ rằng đương nhiên thừa nhận sự tồn tại của các tổ chức dân sự khác, trong khi nhà cầm quyền chỉ muốn đảng cộng sản và nhà nước lệ thuộc vào nó, là tổ chức độc tôn trên đất nước này. Không nhận lời thì vắng cô chợ vẫn đông, hiến pháp không cấm người dân tọa đàm với nhau, về mọi thứ trên đời, kể cả về tính chính danh của đảng cầm quyền này hay không.

Thứ Ba, ngày 25 tháng 11 năm 2014

Đảng và Bác - ưu tiên ai trước?


Xin lỗi các bác, lâu ngày chả tâm sự với các bác. Có cái này của thằng em cùng làm ở cơ quan cũ, chứ ko phải của nhà em. Nhà em đã bá cáo nó đàng hoàng, chỉ là giấu danh tính cho nó thui. Hầu chuyện các bác tý ạ.
Lãnh đạo Văn phòng báo cáo xin ý kiến đồng chí Phó bí thư chuyên trách công tác Đảng
-     Báo cáo Anh, cả nước đang hừng hực khí thế tái cơ cấu: từ tái cơ cấu doanh nghiệp nhà nước, tái cơ cấu ngân hàng tới tái cơ cấu cả nền kinh tế. Công tác thông tin tuyên truyền cũng cần phải tái cơ cấu mới mang hơi thở thời đại, bọn em cũng trăn trở lắm, xin tranh thủ ý kiến chỉ đạo của anh rồi mới dám làm,
-     À, ờ, mình biết đến đâu, thì cố gắng tham gia ý kiến với anh em thôi, chứ các cậu bây giờ năng động, sáng tạo lắm,
-     Báo cáo anh thế Vinh Quang và Vĩ Đại thì cảm hứng ngợi ca đều là chủ đạo rồi, nhưng cái nào thì ngợi ca hơn ạ?

Thứ Năm, ngày 20 tháng 11 năm 2014

"Nhiều khi chúng ta quá say sưa với việc nguyền rủa bóng đêm mà quên mất phải thắp lên ngọn nến..."

Một câu nói hay trên facebook. Tuy chẳng liên quan gì đến nội dung dưới đây, nhưng nhà em vẫn muốn trích dẫn lại. Lâu nay buồn chán quá, nhà em chẳng muốn lên blog nữa, thật có lỗi với các bác. Nhân thấy cái công văn này trên facebook, xin post lên hầu các bác xem cho vui. Cư dân mạng đang xôn xao, bảo nếu đây là công văn thật, thì các thày cô phen này khóc ra tiếng Mán! Cây mà cao 5 mét, đường kính 150cm tức là rộng mét rưỡi thì phải 3 người ôm mới xuể. Và các thày cô mà kiếm được cây này để trồng lấy thành tích, thì phải thành "lâm tặc" mới kiếm nổi.




Thêm cả cái này nữa. Đề nghị các cơ quan có thẩm quyền xem xét vụ này một cách nghiêm túc. Dân mà không đội mũ bảo hiểm thì chết với các chú. Còn các chú thì có quyền ngông nghênh thế này hử?

Thứ Sáu, ngày 07 tháng 11 năm 2014

"Đừng nghe cộng sản nói. Hãy xem cộng sản làm"


Mặc dù những băng rôn "Đảng cộng sản Việt Nam quang vinh muôn năm" chăng đầy phố phường, cũng như khắp đất nước, nhưng không hiểu sao những người cộng sản có vẻ rất không thích 2 từ "Cộng sản". Họ chau mày ,nhíu trán khi nghe người ta nói chế độ cộng sản, nhà cầm quyền cộng sản. Chẳng hay chính họ cũng dự cảm được, sự thiếu thiện cảm của thiên hạ khi nói lên 2 cái từ đó? 

Trước năm 1975, khi những người cộng sản hay đi theo cộng sản, bị nhà cầm quyền Việt Nam Cộng hòa bắt và kết án tù, thì nhà cầm quyền miền Bắc gọi họ là tù chính trị, bất kể đó là quân nhân hay dân sự.

Hãy thử so sánh qua một ví dụ cụ thể, giữa một người cầm súng ám sát một sĩ quan, hay viên chức miền Nam trước đây, được coi là tù chính trị, thì với một người cầm bút, phê phán xã hội miền Bắc thời nay bị coi là tù hình sự, ta sẽ thấy sự phi lý của nhà cầm quyền Việt Nam khi họ tuyên bố rằng, hiện nay Việt Nam không có tù chính trị!

Thứ Sáu, ngày 31 tháng 10 năm 2014

Ống nghe và tai nghe khác nhau ở điểm nào?


Cư dân mạng đang bàn tán về cách đeo Headphone của thủ tướng nhà ta. Ống nghe thì đeo như cách đeo hiện giờ của thủ tướng. Còn tai nghe thì đeo ngược lại, nghĩa là vòng qua đầu.

Tưởng rằng chuyện nhỏ như con thỏ, nhưng nếu xét về mặt thể diện quốc gia trước mặt thế giới, là không được hay ho cho lắm. Không phải cái gì đi ngược lại xu thế thời đại cũng là tỏ ra ta độc lập, có cá tính.

Có thể thủ tướng đeo headphone một cách thông thường, sẽ làm hỏng bộ tóc đẹp của ông chăng?

Nói giễu thì người ta cho là ông mắc bệnh nghề nghiệp nặng, đeo headphone mà cứ như thời còn đi nghe tim phổi.

Chuyện nhỏ đối với người bình thường, nhưng không hề nhỏ đối với một người đứng ở cương vị nguyên thủ quốc gia khi đi ngoại giao. Đây là lỗi của cán bộ phụ trách phần lễ nghi, đã không nhắc ngài thủ tướng lưu ý chăng?



Chết cười!

Thứ Năm, ngày 30 tháng 10 năm 2014

Tiếu lâm xã hội chủ nghĩa - Ơn Đảng, sướng quá!


Trên một chuyến xe, một người góp chuyện, rằng trong đêm tân hôn, đôi trẻ kêu:
- Sướng quá Đảng ơi.
Cả xe cười ồ. Một người đế:
- Ơn Đảng!
Câu ơn Đảng, ơn Chính phủ, ơn Bác gần như là câu cửa miệng của một số người. Thế nên mới có câu chuyện tiếu lâm:
“Mất mùa là bởi thiên tai
Được mùa là bởi thiên tài Đảng ta!”
Mới đây trên mạng facebook, một người viết:

Tại sao con người có xu hướng phải theo tôn giáo nào đó? Vì khi gặp bất cứ một vấn đề gì, người ta đều kêu trời ơi, my God, và có kêu mẹ ơi thì cũng không có nghĩa là bà mẹ cụ thể của mình, chứ chả ai lại kêu Bác ơi, Obama ơi
https://www.facebook.com/photo.php?fbid=4636335082998&set=a.1241699459229.29480.1731600299&type=1&theater

Độc lập và Giải phóng cho cả dân tộc này, hay chỉ cho một nhóm người?


Một lần tôi đến nhà cụ bà Lê Hiền Đức, tình cờ gặp một nhóm bà con dân oan Cần Thơ, tìm đến nhà bà để nhờ cậy việc khiếu kiện. Trong khi bà Đức bận việc, bà nhờ tôi nghe bà con kể, rồi sẽ tóm tắt lại cho bà nghe sau. Câu chuyện của họ là thế này:

Năm 1975, miền Bắc vào giải phóng miền Nam. Chưa đầy một năm sau, những người nông dân ở Cần Thơ (khu vực nông trường Sông Hậu bây giờ) thấy bộ đội (có người quen gọi là lính) vào “đuổi” dân ra khỏi khu vực đất canh tác của họ, nói là lấy đất để nuôi quân. Nếu ai không đi sẽ bắn bỏ! Tôi đoán đây là thời kỳ chiến tranh biên giới Tây Nam.

Đến năm 1979, tức là năm chiến tranh biên giới Tây Nam kết thúc,  “lính” bỏ đi, và đất của họ, sau 3 năm để cỏ dại mọc phủ đầy, đã có chủ mới là Nông trường Sông Hậu! Theo các tài liệu trên mạng, thì đất nông trường Sông Hậu là do ông Năm Hoàng và các cộng sự tổ chức “khai hoang”!

Thứ Bảy, ngày 18 tháng 10 năm 2014

"Mình đã đổ máu để cứu bọn lưu manh"

TRẢ ƠN !

 Bài đăng trên blog của bác Bùi Văn Bồng. Đọc xong thấy nghẹn trong cổ họng. 

* MINH TÂM


        

Hơn ba chục năm tôi mới gặp Trạch. Trận đánh thị xã Phước Long tháng 01-75, lão hứng trọn trái M79 nát tươm hai chân. Ai cũng tưởng lão ngoẻo rồi. Vậy mà bây giờ lão từ Thái Bình tìm đến nhà tôi tận Sài Gòn trên chiếc xe lăn.
 -   Có việc cần lắm tao mới phải đến. Chứ  lết nửa cái thân tàn này hơn nghìn cây số nhếch nhác lắm!
Trạch vẫn nói bằng giọng bỗ bã, rồi cười móm mém, hai hàm răng chỉ còn vài chiếc, khuôn mặt nhăn nheo, đen đúa tương phản với mái tóc bạc. Trạch gần bằng tuổi tôi, ngoại lục tuần mà nhìn lão hom hem hơn ông cụ ngoài bảy mươi. Tôi hỏi có việc gì? Trạch chậm rãi mở ba-lô con cóc nhàu nát lôi ra một bọc giấy  ở đáy ba-lô. Tôi nói:
-    Nhờ xác minh quá trình công tác trong quân đội chớ gì? Đang có đợt làm chính  cho người có công đấy. Ông  thì xứng đáng quá đi chứ!  Trận Phước Long đã được thưởng huân chương chiến công hạng nhất cơ mà...
Trạch nói:
-    Đời mình một nửa đã chôn ở Phước Long rồi, còn một nửa nay mai chôn nốt ở Thái Bình, cần huân chương huân chước làm gì? Vào đây là  vì thằng con cần phải  nhờ đồng đội giúp đỡ...

Thứ Sáu, ngày 17 tháng 10 năm 2014

CÙNG LÀ MÁU ĐỎ DA VÀNG - HU HU!

Bài trên facebook của Phước Đặng

NGHĨA TRANG TỬ SĨ QLVNCH TẠI BUÔN MA THUỘT ĐANG BỊ HOANG HÓA !

Là cư dân TP. BMT gần 20 năm, nay mình mới phát hiện được ở thành phố này có một nghĩa trang tử sỹ QLVNCH! Nghĩa trang này cách giao lộ Hà Huy Tập - Lê Thị Hồng Gấm khoảng 100m phía bên trái theo hướng BMT đi huyện Cư M'gar. 

Theo bác Cường, người hàng xóm của mình thì nghĩa trang này có trước năm 1963 (vì khi bác đến đây đã có nghĩa trang này)

Thoạt nhìn không ai có thể biết được trong khu đất kia là khu mộ của các tử sỹ QLVNCH bởi lối vào chỉ là con đường mòn mà 2 gia đình dựng lều tạm phía trong để ở đi lại lâu ngày mà thành.

Hong Kong : Khi người đàn ông khóc ...

Bài viết trên facebook của Ngoc Nhi Nguyen

Hong Kong  (HK) : Khi người đàn ông khóc ...


Đã 3 tuần qua , sinh viên HK kiên cường xuống đường đấu tranh đòi dân chủ . Nhiều người bị đánh , bị bắt , bị xịt hơi cay . Chúng ta không thấy họ sợ hãi , thậm chí các cô gái cũng rất can đảm , nhưng lại có hình ảnh những người đàn ông bật khóc .

CHO và NHẬN cũng cần có văn hóa!


Tôi định viết một bài nghiêm chỉnh mà khó tập trung quá, đành viết sơ sơ thế này.

Khi thấy các phạm nhân gọi cán bộ quản giáo là cán bộ, là thầy cô, tôi rất ngạc nhiên. Chắc chắn không có quy định nào bắt buộc phạm nhân phải gọi thầy xưng con.  Nhưng cho dù những người này vì mặc cảm tội lỗi, mà phải hạ mình xưng con, thì cũng không  ai bắt buộc các quản giáo phải nhận cái danh xưng ấy. Nếu nói đúng lương tâm, có khi họ nên xấu hổ, vì họ đã không làm gì để xứng đáng được đứng cao hơn người khác. Tôi nhớ khi đứng trước mặt các quản giáo, họ bảo tôi ngồi xuống. Ngồi ở đây là một cái ghế con chỉ cao có hơn mươi mười lăm phân. Nếu tôi ngồi, là ngồi dưới chân họ, và muốn đối thoại với họ là tôi phải ngước mặt lên. Thế nên tôi từ chối ngồi, mà cứ đứng trước mặt họ.


Kẻ khiêm nhường có thể quỳ xuống dưới chân các vị thánh. Nhưng các vị thánh cúi xuống nâng họ lên mới đích thực là thánh. Đó là văn hóa của kẻ cho và người nhận.

Chiến sĩ công an Việt Nam dưới nét vẽ của thiếu nhi !

Có một bức tranh trên mạng facebook như thế này:

Chiến sĩ công an VN dưới nét vẽ của thiếu nhi !

Không biết thật giả thế nào, nhưng nhìn nội dung bức vẽ, thấy không xa lạ gì với cuộc sống hiện thực. Chỉ có điều, nó dễ nhận ra đến mức trẻ em cũng cảm nhận được để đưa vào tranh.

Ghi chú: Tôi đã xin phép chủ trang facebook được đăng bức ảnh này