Thứ Ba, ngày 30 tháng 9 năm 2014

Nếu Joshua Wong ở Việt Nam, điều gì sẽ xảy ra?


Bài sưu tầm trên facebook - viết về cậu sinh viên 17 tuổi,  người được cho là đã phát động cuộc biểu tình bất tuân dân sự đang xảy ra ở Hong Kong mấy ngày nay.

https://www.facebook.com/photo.php?fbid=288889527984943&set=a.131570817050149.1073741829.100005916931681&type=1&theater
---------------------------------------

Nếu Joshua Wong ở Việt Nam, điều gì sẽ xảy ra? Chắc chắn, chính quyền Việt Nam sẽ:

-      Dùng cả hệ thống truyền thông để đấu tố Joshua, đại khái là thành phần suy thoái, phản động, bị thế lực thù địch lôi kéo kích động...

-      Mạng internet (thậm chí cả sim điện thoại) của gia đình cậu ấy sẽ bị cắt với lý do lãng xẹt là trục trặc kỹ thuật... khi tình hình đang nước sôi lửa bỏng

-      Dùng mắm tôm, cứt... ném vào nhà để khủng bố

-      Dùng côn đồ theo dõi mọi di biến động, giám sát 24/24

-      Mời lên phường uống cafe, trao đổi công việc có liên quan trong những ngày diễn ra biểu tình

-      Gây áp lực với chủ nhà ko cho trọ nữa (nếu đang thuê trọ), chỗ làm phải đuổi việc (nếu đang làm thuê), trường học phải đuổi học (nếu đang đi học) để buộc cậu ta phải chùn bước

-      Vu khống vào 1 tội danh nào đó (sử dụng nghiệp vụ dùng bao cao su đã qua sử dụng, 2 xe máy đi hàng 3... chẳng hạn) để cất cậu ta vào trong kho
...

Nếu các biện pháp trên vẫn tỏ ra chưa hiệu quả, ko khuất phục được cậu ấy, một vụ thủ tiêu trên danh nghĩa tai nạn sẽ được dàn dựng, kiểu như cái chết đầy uẩn khúc của Lưu Quang Vũ hơn 2 chục năm về trước.


https://www.facebook.com/photo.php?fbid=265024017041141&set=a.108442889365922.1073741828.100006006340843&type=1&theater

Bức ảnh này được chú thích, 1 tấm hình, 2 nhân cách!



Thứ Sáu, ngày 26 tháng 9 năm 2014

Thứ Năm, ngày 25 tháng 9 năm 2014

CHẾT ĐÓI Ở THIÊN ĐƯỜNG!


Có ai ngờ, năm 2014, vẫn còn người khổ hơn cả chị Dậu trong "Tắt đèn". Vì gia đình chị Dậu chưa ai chết đói.

Thứ Ba, ngày 16 tháng 9 năm 2014

Hồi ký một người tù - Những người đàn bà ở trại 5 .

  
Một người bạn facebook nhắn tin cho tôi, nói quý tôi vì biết tôi ghét cộng sản. Tôi trả lời, không cứ cộng sản, bất cứ ai ác là tôi ghét, bất cứ chế độ nào tàn ác là tôi ghét. Tôi cũng đang sống giữa những người cộng sản như bố tôi, anh tôi, chị tôi. Nhưng tôi biết họ không hề ác. Nếu chế độ mới thay thế chế độ cộng sản mà tàn ác, tôi vẫn ghét!

Bài viết của Phạm Thành

1 .
Cuối tháng 12 . Những cơn gió bấc hàng ngày đã mang những âm thanh rít hú  véo von  rất khó chịu trên những hàng dây điện kéo dài dọc theo bốn  bức tường  đá nghễu nghện . Những hàng dây điện vừa được gia cố  cho  chiều cao của  giải tường  đá ong  biến thành lênh khênh dị hình. Năm hàng dây điện trần  kéo cực căng chui qua  những kẹp mỏ quạ mỗi 10 mét mà chỉ cần va đụng bất thường làm khoảng cách giữa những hàng dây  biến đổi là lập tức  những cái loa khổng lồ khốn nạn sẽ tru tréo đinh tai nhức óc hàng ngàn con người đang sống đời lao  ngục . Ðạn sẽ xoành xoạch lên nòng hàng loạt !Những tiếng quát tháo cùng những bước chân chạy tất bật !Màn đêm yên tĩnh bị xé toang bởi những tiếng hét điểm danh dựng ngược…

Thứ Ba, ngày 09 tháng 9 năm 2014

Tác phong công an tại nhiệm sở!

Trên mạng đang lưu truyền clip này. Chắc cái này không phải clip giả, để bôi nhọ ngành công an. Nếu là con sâu làm rầu nồi canh, đề nghị cơ quan có trách nhiệm xử nghiêm, không thể lúc nào cũng nghiêm túc kiểm điểm là xong.




Lời cáo lỗi!

Phương Bích tui xin cáo lỗi với các bác thường ghé thăm trang nhà, lâu nay bỏ bê blog,  do dạo này bận rộn việc nhà là một nhẽ, nhưng có lẽ lý do chính là phần lớn thời gian, là tui dành cho facebook mất rồi. Vì facebook có thể chia sẻ những vấn đề rất ngắn, và mang tính thời sự cao, không đòi hỏi phải soạn thành bài nghiêm chỉnh (mới bõ công để các bác ghé qua nhà). Rất mong các bác thông cảm ạ.

Nhân chuyện mới đây, dân mạng kháo nhau đang có triển lãm về cuộc "Cải cách ruộng đất" năm năm bảy, Phương Bích tui bỗng ước, giá như Đảng và Nhà nước lại làm một cuộc cải cách ruộng đất nữa, để cho người cày lại có ruộng.

Các bác nghĩ sao ạ?

Thứ Bảy, ngày 30 tháng 8 năm 2014

Đầm Vươn ngày ấy, bây giờ ra sao?


Cho tôi mượn câu hát trong bài "Lên ngàn": 

Hò ơi, em chèo thuyền đi "cất Lờ bát quái" thay chồng, thay chồng nuôi i ì con.....

Cuộc sống là những lớp sóng mới đè lên lớp sóng cũ. Bất cứ sự kiện nào dù chấn động đến mấy, cũng đến hồi lùi vào dĩ vãng. Trong lần chúng tôi đi Thái Bình, thăm mộ cụ Nguyễn Hữu Đang và cụ Trần Độ, “bác tài” căn giờ, chọn đường về qua mạn Hải Phòng, để cả nhóm ghé thăm cống Rộc, nơi xảy ra “trận đánh đẹp” lừng lẫy năm nào của công an Hải Phòng, xem những nàng dâu họ Đoàn thay chồng nuôi con, gánh vác việc nhà ra sao.

Thứ Tư, ngày 20 tháng 8 năm 2014

"Đẹp đẽ khoe ra, xấu xa đậy lại" = triết lý phản động?

Khi tôi trưng cái ảnh bộ mặt của thủ đô, chằng chịt những cột điện và loa phường lên blog, một bạn đọc có nhận xét thế này:  

Xấu khoe ra, đẹp đậy lại = PHẢN ĐỘNG!

Vậy có thể hiểu ngược lại: Đẹp khoe ra, xấu đậy lại = CHỦ NGHĨA XÃ HỘI?

Tạm định nghĩa  Đẹp là khỏe, Xấu là bệnh, nhưng theo khoa học thì trong mỗi cơ thể sống nào cũng đều có tất cả các loại mầm bệnh. Một cơ thể khỏe mạnh, là khi nó khống chế được các mầm bệnh đó. Bề ngoài một cái cây trơn tru nhẵn nhụi, nhưng ông bác sĩ chim gõ kiến mổ mấy nhát là tòi ra sự mục ruỗng đang hình thành bên trong. Cuộc sống luôn cần bác sĩ là vì thế. Nhưng mỗi chúng ta cũng cần là bác sĩ cho chính mình. Chủ quan và ảo tưởng, không sớm thì muộn cũng sẽ  chết. Theo ngôn ngữ thời nay là, đừng để chết vì thiếu hiểu biết (nặng lời là ngu thì chết)!

Thứ Hai, ngày 18 tháng 8 năm 2014

Đích đến của chủ nghĩa tư bản là chủ nghĩa xã hội !

Năm 2011, sự kiện tàu Trung Quốc cắt cáp tàu thăm dò dầu khí của Việt Nam trên biển Đông, đã châm ngòi cho những cuộc biểu tình ở Hà Nội và Sài Gòn, phản đối hành động công khai gây hấn ở mức cấp nhà nước của phía Trung Quốc. Trước đó, dư luân đã rất căm phẫn trước cảnh tàu có vũ trang của Trung Quốc liên tục cướp bóc, đánh đập, thậm chí giết chết ngư dân Việt Nam, nhưng chính quyền Việt Nam đã không có một hành động nào để bảo vệ ngư dân.

Những ngày đó, khi những người biểu tình tuần hành qua các đường phố chính, người ta thấy duy nhất có một người đàn ông nhỏ thó công khai tỏ thái độ phản đối những người biểu tình. Ban đầu người ta tưởng đó chỉ là một người đi đường, nhưng sau đó, cuộc biểu tình nào, người ta cũng gặp lại ông ta. Mời các bác xem video clip dưới đây, trong đó người đàn ông này thể hiện rất rõ ràng quan điểm của mình, với một triết lý hết sức mới mẻ, là đích của các nước tư bản chính là xã hội chủ nghĩa.

Tuy có thể đây là hiện tượng cá biệt, song nó vẫn là một minh chứng tuyệt vời, về kết quả ngót già nửa thế kỷ bưng bít và tuyên truyền của Ban tuyên giáo trung ương.


Tranh cổ động - Đích đến của chủ nghĩa tư bản!

Xin lỗi các bác, nhà em vội nên chưa kịp chú thích nguồn gốc bức ảnh. Khi nào tìm được, xin bổ sung ngay ạ.

https://www.facebook.com/photo.php?fbid=536332973135080&set=a.289154957852884.49105.100002751456427&type=1&theater

Thứ Sáu, ngày 15 tháng 8 năm 2014

"TRÊN MẢNH ĐẤT ĐỜI NGƯỜI" II

Văn học Nga có cuốn" Trên mảnh đất đời người", đọc bi phẫn lắm. Nhưng xem ra nó chả thấm gì với cuộc đời những con người trong bài viết dưới đây. Thế nên tôi xin mượn tên nó để đặt tựa cho bài viết của nhà thơ Phùng Quán, về một phần cuộc đời nhà báo Nguyễn Hữu Đang.

Mấy chục năm trước, tôi chỉ nghe nhắc đến Nhân Văn Giai Phẩm, chứ chưa bao giờ tìm hiểu và đọc bất cứ một tác phẩm, hay tài liệu nào của nhóm Nhân Văn Giai Phẩm. Tôi cũng bị tiêm nhiễm một lối suy nghĩ bệnh hoạn như bao nhiêu người khác, là không nghe, không đọc tất cả những gì bị coi là "phản động". Khi sếp cũ của tôi gọi ông Hồ, thay vì gọi là bác Hồ, tôi giận cả ông ấy, bảo ai nói xấu bác Hồ là nhất định không nghe. Con bé cùng phòng cũng ngu dại như tôi, phản đối dữ dội. Sếp tôi đành chịu thua 2 con nhóc nhân viên ngu ngốc. Giờ tôi thấy bọn tôi thật tội nghiệp quá. 

Tiếng là đọc nhiều, nhưng rốt cuộc tôi vẫn như kẻ mù dở. Tôi đã sống như một kẻ mù loà, không nhìn thấy gì ngoài cánh cửa gia đình, hay cánh cổng cơ quan mà tôi đã giam mình trong đó hơn nửa đời người. Thậm chí đã đến lúc mở mắt ra rồi, nào tôi đã biết thêm được bao nhiêu điều đâu?

Tháng 8 năm 2011 tôi mới biết đến sự kiện Gạc Ma, đến máu người dân Việt Nam vẫn đổ trong cuộc chiến tranh biên giới kéo dài đến tận năm 1988....

Một trong những câu sếp tôi ngày đó kể lại, đó là trí thức thời xưa bị coi là thành phần tư sản thối tha. Hôm nay tôi mới đọc bài viết này, được đăng lại trên facebook, về một trong những người thối tha đó. Nước mắt tôi cứ rơi, rơi mãi, cổ họng nghẹn thắt. Tôi bảo mai sẽ in cho bố đọc, để bố biết cái chế độ mà bố phụng sự nó tàn ác đến thế nào.

Tội chống nhà nước không to bằng tội chống nhân dân!


-          Tội gì?
-          Tội chống đối nhà nước!
-          Chống đối như thế nào?
-          Viết bài, tuyên truyền, nói xấu chế độ!
-          Ô hay! Không yêu, không đồng tình cũng phải nói rõ ra là không yêu, không đồng tình thì người ta mới biết đường chứ? Thế nhà nước có viết bài, tuyên truyền không? 

Trong bộ luật hình sự năm 1999, có quy định hẳn chuyện nói xấu thành một cái tội, đó là tội“tuyên truyền chống Nhà nước Cộng hoà xã hội chủ nghĩa Việt Nam”. Nhưng bộ Luật này thiếu một vế cơ bản, đó là tội “tuyên truyền chống nhân dân Việt Nam”

Làm gì có chuyện chỉ kết tội một chiều thế được? Làm gì có chuyện chỉ có nhà nước mới đươc quyền tuyên truyền? Làm gì có chuyện hễ là nhà nước thì không có tội? 

Thứ Năm, ngày 14 tháng 8 năm 2014

Thứ Tư, ngày 13 tháng 8 năm 2014

Mẹ cha chúng nó chứ !

Đọc cái này trên nhà bác Nguyễn Thông, nhà em công nhận và không thể không chửi phụ hoạ: Mẹ cha chúng chứ! 

Phải công nhận cụ Hồ thánh thật, nói không sai một phát nào, đúng triền miên.

"Về chính trị, chúng tuyệt đối không cho nhân dân ta một chút tự do dân chủ nào.Chúng ràng buộc dư luận, thi hành chính sách ngu dân. Về kinh tế, chúng bóc lột dân ta đến xương tủy, khiến cho dân ta nghèo nàn, thiếu thốn; nước ta xơ xác, tiêu điều. Chúng cướp không ruộng đất, hầm mỏ, nguyên liệu.Chúng giữ độc quyền in giấy bạc, xuất cảng và nhập cảng.Chúng đặt ra hàng trăm thứ thuế vô lý, làm cho dân ta, nhất là dân cày và dân buôn trở nên bần cùng".

(trích Tuyên ngôn độc lập, 1945)



Thứ Ba, ngày 12 tháng 8 năm 2014

Đảng ghi công hay Tổ quốc ghi công?


Chuyện thứ nhất:

Nhắc lại chuyện cũ, có 2 bức tranh,  1 cái vẽ cái ô tô và 1 cái vẽ nhà máy. Ở dưới ghi chú:

-          Xã hội chủ nghĩa:  Nhà máy là của công nhân.  Ô tô là của lãnh đạo.
-          Tư bản chủ nghĩa: Nhà máy là của ông chủ. Ô tô  là của công nhân.

Vậy các bác chọn nhà máy hay ô tô?

Hỏi thế có khi bị mắng, hỏi gì mà ngu thế?

Chuyện thứ hai

Tôi kể cho bố, chuyện một bạn trên phây hỏi: 

-     Nếu nói quân đội phải trung thành với Đảng, sao khi hy sinh lại là Tổ quốc ghi công? (mà không phải là Đảng ghi công?)

Một mình một cõi! Ảnh sưu tầm trên facebook.


Xin lỗi vì ko nói rõ nguồn gốc bức an. Xin bổ sung ngay đây ạ.

Hình ảnh: độc..
https://www.facebook.com/photo.php?fbid=363030727179104&set=a.102010413281138.4004.100004165383381&type=1&theater

Thứ Hai, ngày 11 tháng 8 năm 2014

Ông Adam và bà Eva chính là người Việt!


Bài sưu tầm trên facebook

Nghiên cứu mới nhất của các nhà sử học nổi tiếng thì tổ tiên dân tộc Việt Nam ta là ông Adam và bà Eva, chứ không phải Âu Cơ - Lạc Long Quân như chúng ta đã từng học trong lịch sử.

Để tránh sự hiểu lầm và để khẳng định tính xác thực của công trình nghiên cứu kia, các nhà sử học ấy đã gửi chúng ta một thông điệp sau:

"Thân gửi các bạn Việt Nam, xin các bạn chớ vội lèm bèm cay cú vì chúng tôi đã chạm đến niềm tự hào Con Rồng Cháu Tiên anh hùng của các bạn. Sau nhiều năm nghiên cứu tìm hiểu về cuộc sống - tình cảm - quan hệ xã hội của dân tộc Việt Nam, chúng tôi kết luận ông Adam và bà Eva chính là người Việt, qua các chứng minh sau:

BIẾT BỆNH, NHƯNG KHÔNG CHỮA THÌ SẼ CHẾT!


Một số người hỏi rất buồn cười:

- Ừ, cái chế độ này nó xấu thật đấy, nhưng thay nó bằng ai bây giờ?

Dạo nào thiên hạ cũng đàm tiếu chuyện ông Nguyễn Sinh Hùng bảo, cứ sai mà kỷ luật thì lấy đâu ra người làm?

Thế là các vị biết rõ có bệnh, nhưng lại can tâm sống chung với bệnh tật mà không hề muốn chữa trị nó. Hình như các vị cố tình quên câu các cụ nói: Thiếu cô chợ vẫn đông!

Chủ Nhật, ngày 03 tháng 8 năm 2014

GIẤY CHỨNG NHẬN LÀ NGƯỜI!

Câu truyện này được một người đăng trên facebook từ 28/8/2013. Căn cứ tình tiết câu chuyện, nó có vẻ không xảy ra trong thời hiện đại (vì bây giờ làm gì còn tàu chạy bằng than?). Cũng không có tình tiết nào chứng tỏ nó xảy ra ở Việt Nam. Nhưng có một điều chắc chắn, là nó xảy ra trong chế độ xã hội chủ nghĩa.

.Trên đoàn tàu, cô soát vé hết sức xinh đẹp cứ nhìn chằm chằm vào người đàn ông lớn tuổi đi làm thuê.

- Vé tàu!

Người đàn ông lớn tuổi lục khắp người từ trên xuống dưới một thôi một hồi, cuối cùng tìm thấy vé, nhưng cứ cầm trong tay không muốn chìa ra.

Thứ Bảy, ngày 02 tháng 8 năm 2014

KHÔNG LỜI!

Mất facebook. Buồn không buồn đuổi cả ruồi. Post ảnh vậy ạ.

https://www.facebook.com/fan24h/photos/a.456684831023284.109279.314103605281408/660444680647297/?type=1&theater

Thứ Năm, ngày 31 tháng 7 năm 2014

Nỗi buồn mất phây ( facebook)

Lâu rồi, nghiện phây như nhiều người khác. Một lần, một vị giáo sư đáng kính hỏi:

- Facebook khác gì blog?

Nhà em trả lời:

-     Facebook có thể viết cực ngắn. Mức độ loan tải thông tin cực nhanh. Cùng một lúc giao tiếp được với nhiều người. Có chế độ nói chuyện riêng, hay nói chuyện trong một nhóm. Thông tin đa dạng, phong phú. Có người không hay viết, nhưng hay đọc các Blog đinh, tìm được những bài viết hay để dẫn về, mình đỡ mất thời gian tìm kiếm. Nhưng như vậy rất dễ bị “nghiện”!

Thử tưởng tượng có một ngày, khi bạn đi ra đường, thấy tất cả mọi người đều biến mất. Chỉ còn một mình bạn. Bạn có thể không có nhu cầu nói, nhưng bạn sẽ có nhu cầu nhìn thấy cuộc sống xung quanh ta.

Nói như thế không có nghĩa là ta sẽ chết vì buồn. Càng có cớ để tạm quên đi mọi thứ. Quay ra đọc sách, nghe nhạc, xem phim, thậm chí là trồng rau, trổ “tài” bếp núc chẳng hạn.

Nhà em chưa bao giờ sợ cô độc. Nhà em đã từng mơ mình là người gác đèn biển, hay người gác rừng. Các bạn có thể cười là nhà em nói khoác. Nhưng ít ra nhà em đã mơ đến điều đó. Khi thăm một người anh đang nằm trên giường bệnh, nhà em nói về chuyện nếu một mai chết đi, nhà em sẽ không cần tới cả một nén nhang, và sẽ rắc tro mình xuống sông. Anh cười bảo: cô cá tính lắm!

Thế nên dù nghiện facebook đến mấy, bỗng nhiên một ngày facebook của mình biến mất, do bị các đối tượng nào đó không muốn cho mình giao lưu với bạn bè, mà báo cáo với nhà sản xuất, thì nhà em lại quay về với blog bấy lâu nay vẫn bỏ bê, trễ nải. Coi đây là nghỉ giải lao giữa 2 hiệp thôi, các bác ạ. 

Mong sao đất nước thanh bình, không còn cảnh dân oan trái, nghèo khổ, để nhà em chỉ ngao du thiên hạ, hoặc xem VTV thôi.



MỘT NGÀY Ở BỆNH VIỆN!


Vốn dĩ không ai muốn dồn kẻ phạm tội vào chân tường, nhưng rốt cục nó nhâng nháo quá thì không thể chín bỏ làm mười được. Nếu bỏ qua lần này, kẻ phạm tội sẽ vẫn nhởn nhơ, và danh sách nạn nhân sẽ tiếp tục ngày một dài hơn.

Tôi xin tóm tắt câu chuyện, rằng ngày 21/7/2014, nghe chị Sông Quê (nick trên facebook) rủ đi thăm 2 bác dân oan đang nằm trong bệnh viện Hà Đông. Tôi và chị SQ vào đó, hỏi thăm hoàn cảnh, lý do nằm viện, rồi thay mặt bà con trong và ngoài nước đã quyên góp, biếu hộp sữa, phong bì….

Trưa về hỉ hả khoe với cả làng facebook, chưa tạnh nụ cười đã nghe hung tin, phong bì của một trong 2 bác dân oan đã bị y tá “trấn lột” ngay trong bệnh viện, ngay sau khi mấy chị em tôi vừa rời khỏi đó. Thật là tức muốn ói máu. Đồng tiền sạch là đồng tiền thấm mồ hôi, nước mắt. Cầm nó đôi khi thấy vừa thẹn, vừa nghẹn trong lòng, cho dù đó là để giúp những mảnh đời bất hạnh, mấy chục năm nay vất vưởng trên con đường đi đòi công lý. Vậy mà có kẻ lại cướp của họ thì bảo không sôi máu sao được? Tôi lập tức loan báo tin tức. Dân mạng sôi sục, đòi phải làm cho ra nhẽ vụ này.

Chủ Nhật, ngày 27 tháng 7 năm 2014

Người nước ngoài “chửi thẳng” CSGT Việt Nam


Sau khi chứng kiến cảnh ‘làm tiền’ trắng trợn trên đường, sự bức xúc của Charlie Pryor được anh chàng ‘xả’ trên trang cá nhân.

 Trên trang cá nhân của mình, Charlie chia sẻ trong quãng thời gian ở Việt Nam, anh đã ghi chú lại rất nhiều thứ quan sát được. Có những điều vui vẻ và có những điều không. Và sự ‘xấu xí’ của CSGT Việt Nam đã được anh chàng người Mỹ quay lại và đăng tải lên trang youtube của mình. Charlie còn chia sẻ thêm rằng anh cảm thấy ‘xấu hổ’ khi chia sẻ những đoạn clip trên với ‘thế giới tươi đẹp này’. Đi kèm với đoạn clip được chủ nhân chia sẻ khi quay qua cửa kính chiếc ô tô bị cảnh sát giao thông chăn lại là những dòng bức xúc của anh chàng. Đại ý sự bức xúc của Charlie như sau: 


 “Mấy căn bệnh truyền nhiễm bẩn thỉu còn đáng được xã hội ghi nhận hơn là cái đống bầy nhầy bên trong bộ đồng phục da bò cứt đái tuồng chèo này. Trên đường phố, chúng và lũ điếm già chả khác gì nhau ngoài việc khách hàng của chúng nôn mửa vào cái sự “chiều chuộng” tởm lợm mà chúng đem đến. Thứ đàng hoàng nhất mà lũ cảnh sát giao thông Việt Nam làm được là bày biện một cách ngăn nắp ra trước mặt người dân những bất tiện, khó chịu và ức chế, chúng bỏ qua lợi ích của nhân dân theo một cách cực kì mâu thuẫn mồm với đít vả nhau bôm bốp. Và cứ thế hình thành nên một hệ thống tham nhũng tệ hại nhất có thể – thứ đã được tôi, một người Mỹ chứng kiến tận mắt. Và trên hết, chúng chưa bao giờ bảo vệ được ai trừ chính bọn chúng. Đối lập hoàn toàn với cảnh sát Mỹ: Ở đây chả có “phục vụ” hay “bảo vệ” ai cả, trừ khi mấy ông em tính gộp cả việc tự bảo vệ và phục vụ chúng. Mấy ông em đừng ngây thơ nhầm lẫn về việc này nhé: Cảnh sát giao thông VN có phải người đâu, với xã hội, chúng chỉ như đám chuột hôi hám dưới cống…Mà thực ra lũ chuột cống còn tử tế chán: Chúng luôn tự biết trốn cho khuất mắt ta, và cũng chả làm gì ảnh hưởng đến tôi!” 

Thứ Bảy, ngày 26 tháng 7 năm 2014

Di chúc Bắc Kỳ tự do

Ông quả là người có cả tài lẫn tâm. Hẳn nhiều trang đã đăng tải bài viết này của ông, nhưng nhà em vẫn muốn đem về nhà mình để lưu giữ. - Đọc xong thấy rưng rưng nước mắt.


Cho C. và những người bạn đất Bắc của tôi

Câu chuyện kỷ niệm 60 năm về hành trình đến miền Nam của hơn một triệu người trôi qua lặng lẽ. 20 tháng 7, 1954 trở thành lịch sử thế giới, nhưng chưa bao giờ đủ với những câu chuyện kể về số phận và suy nghĩ của riêng người Việt. Tôi chờ đọc một áng văn nào đó, nói về suy nghĩ của những người miền Nam khi nhìn thấy dòng người Bắc Kỳ này, khi họ đến đồng bằng, chảy về thành phố, nhưng không thấy. Tràn ngập những bài viết chỉ là nỗi nhớ tha hương, là ký ức và lòng kiêu hãnh của những người tìm tự do từ phía Bắc. Vì vậy, tôi muốn ghi ra chút ít ở đây, về cái nhìn của một người miền Nam, về cha mẹ, ông bà của bạn bè Bắc Kỳ, dù họ còn hay đã mất.

GIẤC MƠ ĐẸP

Nguyễn Hữu Thao





Ôm Ipad chợp mắt
Bao giấc mơ hiện về
Thấy giàn khoan đang cháy
Quốc hội buồn ngẩn ngơ...

Khi các quan vi hành để kiểm định chất lượng!

Ảnh lấy trên facebook - Khoa học là cục....!

Bộ trưởng GTVT thử độ lún đường bộ?
Các quan chức kiểm nghiệm mức độ ô nhiễm của nước thải 
Các quan chức kiểm nghiệm mức độ ô nhiễm của nước thải 

Không lời!

Tôi không tìm thấy nguồn của bức ảnh này, nhưng nó gợi nhớ đến cuộc sống của những ngư dân Việt Nam. Trên thế giới còn rất nhiều cảnh này lắm chứ, nhưng họ không tự sướng như truyền thông Việt Nam, về một chế độ Xã hội chủ nghĩa tốt đẹp và hạnh phúc gấp vạn lần các nước Tư bản

Những câu chuyện trên facebook.

Những câu chuyện ngắn, lặt vặt thế này, nhà em chỉ kể trên facebook. Nay tập hợp lại hầu chuyện bà con trên blog. Mong các bác thông cảm cho ạ.
Câu chuyện thứ nhất:
Các bác ạ, nhà em chưa bao giờ nhận mình là nhà dân chủ, nhưng nếu người khác nói nhà em đang đấu tranh cho dân chủ thì nhà em cũng thấy hãnh diện lây. Thực vậy ạ.
Vừa rồi trong khi tranh luận, nhà em thấy bạn A tỏ ý nghi ngờ bạn B là Dư luận viên. Lập tức bạn B tỏ ra phẫn nộ, bảo nếu bạn ấy là Dư luận viên, thì ở Việt Nam này “chả có ai đáng được gọi là dân chủ cả, và bảo là nhiều khi mấy vị vỗ ngực tự xưng là dân chủ lại ít học hơn cả đám Dư luận viên mới là chuyện nực cười” - ???

Việt Nam trong mắt người Nhật.

Bài sưu tầm trên facebook. Mới đọc thì cảm thấy bình thường, vì dường như nó hiện diện mọi lúc, mọi nơi trong cuộc sống. Túng làm liều đã đành, nhưng ở trên tót vời vẫn không ngừng trộm cắp, vơ vét.... Nhưng càng ngẫm càng thấy đau. Rồi đây trong lịch sử Việt Nam, biết trang nào là thời kỳ đen tối nhất? 

“Tanaka Masao - một cảnh sát viên của tỉnh Gunma đang tham gia điều tra vụ hàng không Việt Nam, có cha từng là cố vấn quân sự cao cấp của Việt Minh, nói như thế này với báo chí Nhật: Tôi không thể tưởng tưởng và hiểu được, tại sao một dân tộc có 4,000 năm văn hiến, dũng cảm, lại để thế hệ con cháu phải đi làm nô lệ ở xứ người như vậy”.

Thứ Năm, ngày 24 tháng 7 năm 2014

Tại sao người dân lại tỏ ra vui mừng khi hay tin đồng loại chết?

Đọc câu truyện dưới đây (trên facebook), tôi cũng buồn. Vì anh trai tôi cũng là công an.

Trên đường về quê bỗng nhiên nhìn thấy đám đông đang túm tụm xì xào bàn tán, thấy lạ nên mình tò mò dừng xe ngó xem sao. Thì ra đó là một vụ tai nạn giao thông, khói hương nghi ngút, tiền lẻ vương vấn khắp nơi còn nạn nhân thì đã được phủ kín bằng manh chiếu cũ. Lạ một điều là chả thấy ai tỏ ra xót thương cho người quá cố mà ai cũng hớn hở như vừa trúng xổ số nên mình tiến lại chỗ bác cao tuổi nhất và hỏi

-       Cháu hỏi khí không phải, sao mọi người lại tỏ ra vui vẻ như vậy trước cái chết của đồng loại? Phải chăng nạn nhân là đầu trộm đuôi cướp, lưu manh chuyên nghiệp hay đối tượng đua xe vậy?
-       Nó còn hơn cả lưu manh đấy, nó là côn đồ được nhà nước bảo kê, công an đấy. Bác già nói với giọng vui mừng tột độ như là vừa cắt bỏ được khối ung thư di căn trên cơ thể mình


Lặng người mất vài giây, mình ra thắp nén hương cho người xấu số rồi tiếp tục hành trình. Vừa đi vừa suy tư nghĩ, không hiểu sao khi công an gặp nạn mà người dân lại vui mừng đến vậy, nghĩ mãi mà không tìm ra được câu trả lời, bạn nào thông thạo hơn thì giải đáp hộ tớ với.