Thứ tư, ngày 22 tháng năm năm 2013

Hãy treo cổ - kẻ đã dám khao khát tự do

Nhà thơ Cu Ba Alvara Marino: “Không, tôi không cần sự khoan hồng”

Alvaro Marino (1959-1981?) là một sinh viên văn khoa ở đại học La Habana và là một nhà thơ trẻ. Từ năm 1979 đến 1980, Alvaro đã bị công an tạm giữ và thẩm vấn nhiều lần vì “thái độ chính trị”. Ngày 11 tháng 3 năm 1981, trong khi đang dán một tấm bích chương chống chế độ độc tài Fidel Castro, anh đã bị bắt bởi một nhóm người mặc thường phục. Alvaro Marino vĩnh viễn mất tích kể từ đó.

Thứ hai, ngày 20 tháng năm năm 2013

Đảng và nhà nước nói gì đây?


Tin và hình đã có từ ngày 18/2/2013 trên facebook Ba Sàm, 
ttps://www.facebook.com/photo.php?fbid=413667048727071&set=a.379273792166397.90491.100002513392353&type=1&theater



Độc giả H.L. gửi tấm ảnh chụp tại khu di tích ông tổ Nguyễn Sinh Sắc ở Sa Đéc, Đồng Tháp với lời bình: "BTV hãy nhìn cho kỹ bản yêu sách của ND An Nam, ký tên đại diện là NAQ, xem xem có giống với những yêu sách trong kiến nghị 72 không? Hóa ra, Những cái quyền đó dân ta đòi hỏi ở bọn thực dân Pháp và bây giờ chúng ta đang đòi ở chế độ thiên đường XHCN. Một số thông tin vẫn tiếp tục lừa mị dân chúng".

Thứ bảy, ngày 18 tháng năm năm 2013

Quốc hiệu nào hội tụ lòng Dân?



Mặc dầu không có nhiều thời gian, nhưng giáo sư Hoàng Xuân Phú là một trong những trí thức luôn trăn trở về hiện tình đất nước. Ông đã dành rất nhiều thời gian để suy ngẫm và viết nên bài này. Có thể nhiều người, ngay cả tôi rất ngại đọc những bài dài. Nhưng người viết đã không tiếc thời gian quý báu để dành tâm huyết viết nên một bài rất đáng đọc thế này, thì tại sao ta không cố gắng dành chút thời gian để tìm hiểu? 

Lẽ ra ta không cần phải tốn quá nhiều thời gian để bàn luận về quốc hiệu, bởi đó là một chuyện đơn giản. Không gì đơn giản hơn việc chọn một tên thật… đơn giản và mộc mạc, để dễ được đa số Nhân dân chấp nhận, và bền vững với thời gian. Vấn đề chỉ trở nên rắc rối khi muốn dùng quốc hiệu để trang điểm, hay cố gói ghém vào đó thiên hướng chính trị, và trở thành phức tạp hơn vì phải né tránh những tì vết của lịch sử. Khi đã lâm vào trạng thái rắc rối và phức tạp, thì gỡ ra cũng không dễ. Mục đích của bài viết này là chia sẻ mấy ý kiến, nhằm góp phần lựa chọn một quốc hiệu hợp lý.
1.  Tiêu chí cho quốc hiệu
Để nội dung thảo luận không quá tản mạn, xin đề xuất bốn tiêu chí, mà quốc hiệu cần thỏa mãn.
Tiêu chí 1: Quốc hiệu không được chứa đựng những khái niệm trái ngược với thực trạng của Đất nước. Yêu cầu tưởng chừng hiển nhiên này thường bị vi phạm, khi người ta muốn dùng quốc hiệu để trang điểm cho chế độ. Chọn tên thế nào cho hay là một chuyện thường tình, nhưng khi tên hay đến mức… trái ngược hẳn với thực trạng thì lại trở thành trớ trêu. Cũng giống như việc bố mẹ đặt tên con là "Thiên Tài" hay "Hoa Hậu", trong khi đứa trẻ lại không may bị thiểu năng trí tuệ, hay bị dị tật giữa mặt, thì cái tên quá hay kia chỉ khiến nó càng hay bị người đời châm chọc mà thôi. Hai mĩ từ được ưa dùng để đưa vào tên nước là "Dân chủ""Nhân dân". Oái oăm thay, ở những quốc gia mà dân chủ đã trở thành hiển nhiên và Nhà nước thực sự là "của Nhân dân, do Nhân dân, vì Nhân dân", thì hai từ "Dân chủ""Nhân dân" không xuất hiện trong quốc hiệu – Điều đó cũng chẳng cần thiết vì "hữu xạ tự nhiên hương". Ngược lại, ở nhiều quốc gia mà tính từ "Dân chủ" hay danh từ "Nhân dân" được gán vào quốc hiệu, thì dân chủ hay bị chà đạp và Nhân dân hay bị coi thường, mà một trong những ví dụ điển hình là chế độ diệt chủng mang tên "Camphuchia Dân chủ" của Khmer Đỏ. Những mĩ từ kiểu ấy không lừa được ai, không thể ngụy trang để che lấp thực tế phũ phàng. Chúng không chỉ gây cảm giác mỉa mai, mà còn làm cho người dân cảm thấy bị xúc phạm, như thể bị nhà cầm quyền coi thường và thách thức. Đưa vào tên nước những giá trị không tồn tại trên thực tế là giả dối. Khi giả dối tràn lan đến mức phơi ra cả tên nước, thì đạo đức càng dễ lụn bại, giáo dục càng dễ suy đồi, và Đất nước càng khó phát triển lành mạnh.

Thứ sáu, ngày 17 tháng năm năm 2013

Con có tội với bọn tham nhũng và bọn giặc Tàu, chứ không có tội với Tổ quốc và nhân dân.



Nhiều người đã viết về Phương Uyên, toàn những bậc lão làng thuộc hàng đại thụ cả. Tôi có viết nữa cũng bằng thừa vì đều chung cảm xúc. Nhưng nhìn bức ảnh chụp cô gái trước vành móng ngựa, lại xúc động đến trào nước mắt.

Bức ảnh đẹp quá. Có người bảo bức ảnh này đáng trao giải thưởng. Còn tôi nghĩ, nó sẽ nằm trong những bức ảnh đi vào lịch sử. Khuôn mặt cô gái trẻ căng đầy nhựa sống. Vẻ hồn nhiên, ngây thơ của tuổi đôi mươi qua 6 tháng bị giam trong tù, trở nên điềm đạm và rắn rỏi hơn xưa. Nhìn bức ảnh này, tôi chợt nhớ đến những vần thơ xa xưa từ thuở học trò:

“Sao ơi, em là con bướm trắng
Mắc giữa cành gai sắc dập vùi
Bao giờ em hết đời tù ngục
Về với lũ làng múa hát, ca vui?”

"Chúng phạm tội yêu nước"!!!

Thái Bá Tân

187

Đã định không buồn bực.
Có mà buồn suốt ngày.
Thế mà vẫn buồn bực
Vì phiên tòa hôm nay.

Cái Phương Uyên, tội nghiệp,
Những sáu năm tù giam.
Thằng Kha còn hơn thế.
Chúng, thanh niên Việt Nam.

Chúng phạm tội yêu nước,
Chống giặc chiếm Hoàng Sa.
Đã bực, ngẫm càng bực
Cho công lý nước nhà.

Nếu chúng là Việt Cộng,
Chắc ông Thiệu, ông Kỳ
Sẽ xử nhẹ, có thể
Còn tha bổng, cho đi.

Bực, còn thêm bực nữa
Rằng thỉnh thoảng có chàng,
Cũng sinh viên như chúng,
Đã khuyên tôi nhẹ nhàng,

Rằng đừng viết thế sự,
Viết chính trị làm gì.
Chúng cháu đau đầu lắm.
Ông viết thơ vui đi.

Thế đấy các bác ạ.
Người cũng nhiều loại người.
Đã hèn và ngu dốt
Lại còn thích dạy đời.

Mà rồi tôi không viết,
Không nói thì còn ai?
Ai cũng khôn, im lặng,
Thì còn khổ dài dài.

Xin nhắc lại lần nữa
Rằng cái Uyên, thằng Kha
Dám dấn thân, chịu khổ,
Tù thay cho chúng ta.

*

"Ách nô lệ vàng son"?



Cách đây hơn một tháng, nhà thơ Bùi Minh Quốc có gửi cho tôi một lá thư viết từ năm 2005. Theo lời nhà thơ, lá thư này đã gửi cho các báo Tuổi Trẻ, Tiền Phong, Thanh niên, nhưng không một báo nào dám đăng. Tuy đã 8 năm trôi qua, nhưng những gì nhà thơ trăn trở vẫn không hề cũ, nên hôm nay Phương Bích  đăng lên đây để chia sẻ cùng bà con. 
Rất xin lỗi bác Bùi Minh Quốc vì sự muộn màng này.


BÙI MINH QUỐC
 
THƯ NGỎ
TRÂN TRỌNG GỬI CÁC BẠN TRẺ VIỆT NAM
 VÀ HAI BẠN MỸ FRED, ROB

Thứ ba, ngày 14 tháng năm năm 2013

Bà con Đại Từ Thái Nguyên đi kiếu nại EVN, vừa bị công an hốt lên xe buýt, đưa đi đâu không rõ


Chiều nay tôi có việc lên phố, nghe luật sư Trần Vũ Hải gọi điện, báo tin bà con dân oan Đại Từ Thái Nguyên đi khiếu nại đang bị nhốt ở trong cổng EVN. Luật sư Hải nhờ tôi mua thùng nước cho bà con, sợ bà con không ra ngoài được, mà trời thì nắng quá.
Xong việc, tôi đi đến EVN, thấy bà con đứng bên trong thật. Nhưng chỉ được một chốc thì bỗng huyên náo. Chừng gần chục bảo vệ to khỏe, túm lấy bà con đẩy dúi dụi ra khỏi cổng. Lần đầu tiên thấy cảnh này, tôi xông đến hét lên:
- Các anh làm trò gì thế?
Nhưng tiếng nói của tôi chìm nghỉm trong tiếng huyên náo. Người tôi run lên kỳ lạ. Trước mắt mình, đàn ông đàn bà, già trẻ bị xô đẩy cực kỳ thô bạo, đồ lề của bà con bị họ quẳng qua cổng tơi tới. Mấy phụ nữ lớn tuổi ngã sóng xoài trên mặt đất.
Bất lực vì ko thể giúp gì được họ. Tôi chỉ mua thùng nước đưa cho họ, chụp vài kiểu ảnh đưa lên mạng. Đang post ảnh thì luật sư Trần Vũ Hải gọi điện nói, họ hốt hết bà con lên xe buýt rồi. Cổ họng nghẹn lại. Trời nắng nóng thế này, họ đưa bà con đi đâu?
 
Ai quan tâm, xin gọi điện cho số điện thoại này:  01234797894
Bắt đầu đẩy bà con ra khỏi cổng EVN
Đẩy phụ nữ ngã sóng xoài trên mặt đất
Gạo văng tung tóe vì bị quăng vỡ bao
Bé gái kêu khóc khi hai mẹ con bị xô đẩy ra ngoài
Bà con ngồi giữa trời nắng gát, yêu cầu lãnh đạo EVN gặp mặt



20 giờ 07 phút :

Vừa liên lạc được với bà con Hiện nay họ đang ở trại Lôc Hà. Công an đã mua cơm cho họ ăn,  

Nghe bà con nói, công an trại đang yêu cầu công an Thái Nguyên đưa bà con về.





Chủ nhật, ngày 12 tháng năm năm 2013

"Làm gì cũng phải có lợi cho đảng và nhà nước"



Đấy là câu nói của anh chủ tịch phường chỗ tôi, khiến tôi suýt té. Hôm trước nghe Xuân Diện nói, cái câu còn đảng còn mình không phải là chuyện tiếu lâm mà là có thật, treo biển đàng hoàng ở trước cổng trụ sở Bộ Công an ở phố Yết Kiêu. Nhưng  giờ thì dỡ bỏ rồi.

Thói đời càng cấm càng gây tò mò. Càng cấm càng gây phản kháng. Tôi sẽ chẳng có chuyện gì để kể, nếu chả có chuyện ngăn cấm này nọ. Thế nên mới nói có khi họ sợ quá hóa rồ, đâm ra làm bừa.

Hồi trước, hễ cứ rậm rịch “hắt hơi” chuyện gì đó là ông bà Trâm Khánh ở phường Cầu Dền lại bị người nhà nước đến “bế quan tỏa cảng”, đến đi chợ cũng chả được. Lúc đầu thấy vô lý quá, thắc mắc thì người nhà nước thản nhiên bảo “đời còn nhiều cái vô lý hơn thế cơ”!

Nhưng chặn mãi thấy chả ăn giải gì, nên chắc bây giờ phường Cầu Dền cũng chán, bắt đầu mặc kệ. Nhờ vậy ông bà Trâm Khánh lại được “tung tăng” ra khỏi nhà.

Thật sung sướng làm sao khi sống ở đời muốn đi đâu là đi, muốm làm gì tùy thích. Tôi chỉ hiểu điều này khi chính mình phải nếm mùi “mất tự do”, một cách quái đản đến mức không thể tin được.

Thứ năm, ngày 09 tháng năm năm 2013

Hãy xem họ bảo vệ chế độ như thế nào.



CHUYỆN CŨ KỂ LẠI

Thông tin về cuộc giao lưu, nói chuyện về QUYỀN CON NGƯỜI vào ngày 5/5 của một số bạn trẻ đã được công khai trên mạng trước đó cả tuần. Thú thực tôi cũng không hình dung ra một cuôc giao lưu ấy ở nước ta nó như thế nào? Dân ta văn minh đến mấy cũng chưa được làm quen, chứ ở bên các nước tư bản già cỗi có lẽ đã có hình thức này từ thời Napoleon mặc quần thủng đít ấy chứ chả bỡn (ý tôi muốn nói là lâu lắm rồi ý).

Không biết dân ta quan tâm đến việc này ra sao? Thái độ của nhà cầm quyền là gì? Đương nhiên là tôi quan tâm về động thái của cả hai bên, nhất là địa điểm cuộc giao lưu ở Hà Nội là công viên Nghĩa Đô lại rất gần nhà tôi, đúng là nhất cử lưỡng tiện.

Tối thứ sáu công an khu vực gõ cửa. Tôi đoán ngay là vì vụ ngày 5/5.

Thứ bảy, ngày 04 tháng năm năm 2013

Em Uyên - Bài viết của Trịnh Hữu Long


Nước mắt tôi cũng nhòe khi đọc bài này của Trịnh Hữu Long 

 

Em Uyên 

 

Hôm nay đọc thư mẹ Uyên gửi cho em, chỉ thấy những dòng chữ ướt nhòe. Em mới hai mươi mốt tuổi. Bằng tuổi em, mình còn là một đứa trẻ ham chơi hơn ham học, chẳng khi nào đủ can đảm và kiến thức để vặn lại những thứ ngây ngô người ta dạy cho ở trường. Ngày qua ngày, mình chọn những niềm vui bé nhỏ, những cảm xúc hời hợt, cố tô vẽ cho manh chiếu hẹp của mình thật sặc sỡ và giả vờ đó là hạnh phúc của đời mình. Đáng thương thay cho mình, những cảm xúc đó chưa bao giờ khỏa lấp được những khoảng trống vô hình không thể lý giải.

Rồi mình cũng đi phượt, đi chơi đây đó, đôi ba lần gì đó, thử tìm kiếm một điều gì đó thật vừa vặn. Cũng ruộng đồng bát ngát, cũng đỉnh núi chơi vơi, cũng những cung đường hơi hơi ngoằn ngoèo một tý, không hoành tráng như chúng bạn, nhưng có lẽ đủ để hiểu rằng nó chẳng thể mang lại cho mình cảm xúc gì đặc biệt.

Thứ năm, ngày 02 tháng năm năm 2013

Chuyến xe bão táp (tên bài do chủ nhà tự đặt)


Tôi đọc được bài này trên facebook. Tuy không mấy khi phải đi xe khách, nhưng thiết nghĩ cũng nên để mọi người cùng đọc, và tự tìm cho mình một câu trả lời.

Bây giờ mới có thời gian ngồi kể lại những gì kinh khủng nhất khi đi trên chuyến xe Hoàng Long vừa rồi . Ai cũng nghĩ đây là xe chất lượng cao ,uy tín tốt . Sau khi chọn xe này làm phương tiện di chuyển trong mấy ngày vừa qua ,thì thà khỏi đi đâu còn hơn bước chân lên chiếc xe này 1 lần nữa .

Thứ tư, ngày 01 tháng năm năm 2013

GIẢI PHÓNG

Võ Trung Hiếu

Năm 3013
Nếu nhân loại vẫn bình yên
"Giải phóng" trong từ điển sẽ là một từ rất khác
Không đơn giản chỉ là ngừng tiếng súng
Không đơn giản là cắm cờ chiến thắng
Không đơn giản chỉ là ung dung ủi sạch một ngôi nhà hay thửa ruộng
Không đơn giản chỉ là đọc dõng dạc một lời tuyên ngôn

Thứ ba, ngày 30 tháng tư năm 2013

"Còn một vĩ tuyến 17 trong tâm thức?


VÂNG, THƯA NHÀ CHỊ Pham Tuong Van, NĂM 1982 (TRÒN 08 NĂM SAU 30/4/1975) NHÀ CHÁU LẦN ĐẦU TIÊN VƯỢT VĨ TUYẾN 17 TRÊN THỰC TẾ, VÀO NAM CÔNG TÁC.
Trong đầu nhà cháu HẰN IN những điều được dạy dỗ từ bé, về BỌN NGỤY, bọn tay sai đế quốc, tư bản.
Rồi nhà cháu gặp, làm việc cùng những công chức 'lưu dung'. Họ ăn nói nhỏ nhẹ, cư xử khép nép... Một thằng học trò vừa ra trường như nhà cháu mà cũng luôn được gọi bằng anh, xưng là em, dù họ nhiều tuổi hơn nhiều, trải đời hơn nhiều, có kiến thức hơn nhiều...
"Vì anh ở Hà Nội vào", sau này đã hơi quen, hỏi, họ trả nhời thế.
Nhưng như đã vừa nói: Các anh, các chú ấy rõ ràng CÔNG CHỨC hơn các cán bộ văn hóa từ Bắc vào (và ở các tỉnh phía Bắc; từ đây xin gọi tắt là các CÁN BỘ) mà cháu từng cùng làm việc. Họ 'công chức' đến mức hỏi gì cũng có thể trả nhời cho nhà cháu khá ngọn ngành. Điều gì chưa nói rõ cho nhà cháu được, họ hẹn về nhà đọc sách, tra cứu lại, rồi sẽ trả lời sau.
(Chuyện đó khác hẳn với các CÁN BỘ. Đã không biết, nhưng rất hay rao giảng... chính trị. Các bác này chỉ PHỤC THIỆN khi ngồi bên bàn nhậu. Lúc 'tưng' rồi mới thú thật: "Chuyện mày hỏi tao biết... éo đâu. Mà mày còn hỏi tao, tao biết hỏi ai ?")

Đôi khi để hòa giải, người ta không cần cả những lời xin lỗi hay tha thứ ?

Tôi tặng những dòng tâm tư này cho blogger AnhVu của Vũ Thị Phương Anh. Đọc những ký ức buồn của chị, tôi cảm thấy có chung một niềm đồng cảm sâu sắc với những người ở phía “Thua toàn tập”. Đó là nhân dân chứ chẳng phải một thế lực chính trị nào khác như có người từng nói. Và tôi, chị đều là những người thua cuộc.

 30/4 - Với tôi, từ rất lâu đó chỉ là ngày nghỉ. Không phải tôi lãng quên những người đã chết trong cuộc chiến tranh này, cho dù họ là người lính hay dân thường, miền Nam hay miền Bắc. Hồi còn bé, tôi đọc “Hội chợ phù hoa” và nhớ một đoạn văn đại ý nói rằng, trong một cuộc chiến, khi người lính này đâm lưỡi dao vào ngực đối phương, thì cũng đồng thời đâm lưỡi dao đó vào ngực một người mẹ ở bên kia chiến tuyến. Thế nên tôi sớm có cái nhìn khác về những người ở “phía bên kia”. Thực lòng tôi vui mừng khi người ta nói sẽ không có tắm máu.

Thứ hai, ngày 29 tháng tư năm 2013

Dùng vũ lực để khuất phục luôn đồng nghĩa với sự bất lực về nhân tâm.


Lần đầu tiên tôi biết về nhà tù cộng sản là qua cuốn “Đêm giữa ban ngày”. Khi đó tôi cũng đã 50 tuổi, và người khuyên tôi tìm đọc chính là sếp cao nhất của cơ quan tôi. Ông nói đọc để biết sự tàn ác của cộng sản, mặc dù ông cũng là cộng sản, là bí thư đảng ủy cơ quan. Một sự thức tỉnh quá muộn mằn.

Thứ bảy, ngày 27 tháng tư năm 2013

Hòa giải dân tộc - Cũng là chuyện của người Việt trong nước.



Hôm đọc bài thơ “Đất nước, những năm tháng thật buồn” của bác Nguyễn Khoa Điềm, tôi nghĩ bác ấy đã nói hộ tâm tư của không ít người, trong đó có cả tôi.

Bấy lâu nay tôi cũng như nhiều người chỉ biết than thở với bạn bè, mượn câu trong bài học ngày xưa, rằng chúng ta “sinh ra phải thời loạn lạc, lớn lên gặp buổi gian nan”. Những tưởng chiến tranh qua lâu rồi thì đất nước thái bình, yên vui, cuộc đời sẽ ấm no hạnh phúc. Vậy mà hễ cứ “mở mắt” ra là thấy tin cướp, giết, hiếp. Lên mạng nghe toàn chuyện buồn như đâu đâu cũng thấy dân bị cưỡng chế đất sinh nhai, đi kêu oan bị bỏ tù. Chuyện dân bị công an đánh chết cả ngoài đường lẫn trong đồn. Chuyện công an ngang nhiên nhận mãi lộ. Chuyện người ta đua nhau chạy dự án làm công trình thế kỷ này nọ để kiếm lời, bỏ qua chuyện không xa thủ đô, dân vẫn phải qua sông bằng đò kéo dây. Người nghèo ở các vùng sâu nghèo không thể nghèo hơn…Ti tỷ những nỗi buồn.

Thứ tư, ngày 24 tháng tư năm 2013

Chúc mừng sinh nhật lần thứ 43 Chú Tễu mến thương.




Loài hoa Tễu yêu thích nhất

Hôm nay là ngày sinh nhật Chú Tễu - Xuân Diện. Cũng ngày này năm trước, trên blog Tễu có tường thuật trực tiếp "Trắng đêm cùng Văn Giang". Đêm đó trong số những người thức cùng Văn Giang, có cả tôi và chú Tễu. Có lúc mệt quá, tôi bảo Tễu chợp mắt để tôi canh cho. Nhưng rốt cục tôi lại là người thiếp đi trước, còn Tễu mới thực sự là trắng đêm.

Tôi nhớ lần đầu tiên gặp Xuân Diện là ở café 36 Điện Biên Phủ, trong khi ngồi chờ đến giờ biểu tình chống Trung Quốc. Trước đó tôi mới chỉ biết Xuân Diện qua blog của cậu ấy, không nghĩ là cậu ấy còn trẻ thế.

Ấn tượng đầu tiên của tôi về Xuân Diện là giọng nói – nhẹ và ấm. Mặc dù lúc ấy chả ai biết nhau, nhưng cứ đi biểu tình là dễ làm quen với nhau lắm. 

Tuy đã quen nhau, nhưng ban đầu tôi đâu dám gửi bài tường thuật chuyện đi biểu tình cho blog Xuân Diện. Hồi đó thấy blog của cậu ấy hơn triệu rưỡi người đọc đã nể lắm rồi. Không thể ngờ mới qua gần 2 năm, lượng người đọc blog Xuân Diện đã lên tới hơn 21 triệu lượt người truy cập (mỗi ngày có tới hàng vạn lượt). Chỉ khi tự mình lập blog, tôi mới thấy đó là một con số rất đáng nể. Không phải vô cớ mà người ta tìm đến trang Xuân Diện nhiều đến thế, cho dù có qua bao nhiêu thăng trầm, điều tiếng này nọ. Nếu có tò mò, người đọc cũng chỉ vào đôi ba lần là cùng. Nhưng tôi nghĩ họ đến với trang Xuân Diện hoàn toàn là vì một niềm tin nào đó.

Nhiều lần chứng kiến Xuân Diện cặm cụi đăng tin, bài trên blog, tôi nhận thấy cậu ta có năng khiếu của một nhà báo hơn là người viết bài. Khi tôi nói với Xuân Diện nhận xét này, cậu ta cười hồn nhiên bảo, mơ ước duy nhất của em ngoài khoa học là làm báo. Nếu nhà nước này cho phép báo tư nhân, em sẽ đứng ra lập một tờ báo.

Làm báo có dăm bảy kiểu. Nhưng tôi tin những người yêu nghề báo một cách đúng nghĩa, là những người khao khát được nói lên sự thật nhất. Nói lên sự thật cũng là một thứ trách nhiệm với xã hội. Chọn nghề làm báo chân chính cũng là chọn con đường chông gai cho mình.

Nhân ngày sinh nhật lần thứ 43, xin gửi lời chúc đến Chú Tễu Xuân Diện lời chúc mừng chân thành nhất. Mong một ngày ước mơ của cậu sẽ trở thành sự thật. Tuy là ngày sinh của cậu, nhưng sẽ là không trọn vẹn nếu như không nhắc đến gia đình nhỏ bé của cậu.- Trang phu nhân và 2 bé Vừng, Mun. Chúc cậu và gia đình hạnh phúc nhé.

Thứ ba, ngày 23 tháng tư năm 2013

Chuyện cưỡng chế - Trăm năm đâu chỉ một cuộc bể dâu (phần kết)


Công lý chỉ là một diễn viên hài?

Một sai phạm khó hiểu nữa của các cấp chính quyền Hải Phòng là trong thời điểm cưỡng chế đầm Sép, Tòa án thành phố Hải Phòng đang giải quyết vụ tranh chấp đầm Sép giữa ông Trần Văn Phưởng với ông Nguyễn Đức Tê. Do khó khăn về tài chính, năm 1998, ông Phưởng đã bán quyền sử dụng một phần diện tích đầm Sép cho ông Tê. Nhưng ông Tê không những không trả tiền cho ông Phưởng mà còn định chiếm toàn bộ đầm Sép, dẫn đến việc ông Phưởng kiện ông Tê ra tòa. Vụ kiện đã qua Tòa án tối cao xử phúc thẩm vào 24/9/2003, và ngày 11/7/2003 phòng thi hành án TP Hải Phòng có quyết định thi hành án số 253/THA, buộc ông Tê phải trả lại đầm Sép cho ông Phưởng.

Chủ nhật, ngày 21 tháng tư năm 2013

Chuyện cưỡng chế - Trăm năm đâu chỉ một cuộc bể dâu?

Trong chuyến đi xem phiên tòa công khai, xử anh em Đoàn Văn Vươn ở Hải Phòng, tình cờ tôi được nghe một câu chuyện na ná như vụ Đoàn Văn Vươn. Chỉ khác là vụ này không có súng hoa cà hoa cải gì cả. Không ai bị bắt bớ, bị thương, vì người dân mặc dầu thấy mình oan ngút trời, nhưng vẫn ngoan ngoãn chấp hành lệnh cưỡng chế. Rồi sau đó ngoan ngoãn đi gửi đơn đến các cấp từ xã cho đến tận quốc hội, ròng rã 10 năm trời vẫn chưa thấy công lý đâu.

Tôi cũng được đọc “ké” bộ hồ sơ của vụ này. Thú thực, đã nghe nạn nhân kể tóm tắt trước, nhưng đọc đến “hồ sơ” thì tôi không nén được dăm bảy phen chửi thề. Chửi từ cái “thằng” đánh máy cho đến “thằng” ký. Chửi cái tội sai chính tả thì ít, nhưng chửi cái “thằng” đá bóng thì nhiều. Các ban ngành chức năng đã cất công điều tra mấy năm trời. Thành lập hết đoàn này đến ban nọ, tiêu tốn không biết bao nhiêu tiền công tác phí và phong bì phí. Vậy mà chỉ một lời của ông phó chủ tịch thành phố là có thể sổ toẹt vào sự thật, biến không thành có, đổi trắng thành đen. Đây là do sự ngu dốt bẩm sinh hay cố tình giả ngu để ăn tiền? Phó chủ tịch thành phố mà tuyên bố xanh rờn: “ UBND TP sẵn sàng ra tòa” – trích báo Bảo vệ Pháp luật số 30, ngày 26/7/2008. Nói vậy thì ai sẽ là người to gan lớn mật, dám xử UBND thành phố Hải Phòng?

Thứ hai, ngày 15 tháng tư năm 2013

Họ không thể ngồi xổm lên pháp luật mãi, nếu người dân hiểu biết rõ quyền của mình!



Trong bình luận trên facebook của một trong hai người đàn ông, cùng bị công an phường Bách Khoa kiểm tra hành chính, khi họ đang đứng yên lành bên lề đường (bài Tự do gấp vạn lần thằng giãy chết là đây chứ đâu?), có đoạn công an hỏi, tại sao anh ấy chưa kết bạn với luật sư Nguyễn Văn Đài trên facebook? Tâm trạng trong tôi khá phức tạp, buồn cười có, phẫn nộ có, khinh thường có…
Hết theo dõi ngoài đời, giờ công an lại theo dõi cả chuyện ai kết bạn với ai trên mạng. Giờ tôi rút kinh nghiệm rồi. Ai hỏi thì tôi còn trả lời, chứ công an có cảnh phục hay không cảnh phục mà hỏi tôi bất kỳ cái gì là nhất định tôi sẽ không trả lời, chờ tham vấn luật sư xem nghĩa vụ của tôi phải cung cấp những thông tin nào cho nhà chức trách.
Nói vậy tôi lại nhớ tôi cũng chưa kết bạn với LS Đài trên mạng, mặc dù tôi đã đôi lần gặp gỡ, chuyện trò ngoài đời với hai vợ chồng Đài. Lý do rất đơn giản, cậu ấy là người nổi tiếng. Mà tôi thì rất ngại làm phiền những người nổi tiếng, sợ rằng bị cho là bon chen, ra điều ta đây cũng có quen biết vậy.

Đảng đâu ? Giai cấp CÔNG NHÂN của các ông đang bị đánh vỡ đầu kìa!

Bảo vệ đập vỡ đầu công nhân đòi tăng lương

(ĐVO) - Sự việc xảy ra vào sáng ngày 13/4 tại trước cổng Công ty TNHH Bình Tiên Đồng Nai (DONA Bitis, thường gọi Bitis Đồng Nai, đường Phạm Văn Thuận, TP Biên Hòa-Đồng Nai). Nạn nhân là anh Nguyễn Minh Nhã (27 tuổi, quê Tiền Giang), làm việc tại xưởng giày.

Được biết, hàng trăm công nhân này đang đứng trước cổng công ty để đòi tăng lương cơ bản lên mức 2,9 triệu đồng/tháng (mức lương cơ bản hiện tại là 2,4 triệu đồng/ tháng). Ngoài ra, công nhân cũng yêu cầu giảm giờ tăng ca, nếu tăng ca 2 giờ/1 ngày thì phải tính công bằng 2,5 giờ. Đồng thời, tiền ăn nhẹ trong giờ tăng ca cũng phải tăng lên 4.000 đồng. thì có xảy ra xô xát với đám bảo vệ của công ty.

Một nhân chứng cho biết:  “Tôi chứng kiến bảo vệ dùng gậy quật mạnh vào đầu Nhã, máu chảy nhiều khiến anh gục xuống ngay tại chỗ”.

Thứ bảy, ngày 13 tháng tư năm 2013

Tự do gấp vạn lần thằng giãy chết là đây chứ đâu?



Xong việc nhà đã 13 giờ 5 phút. Vào mạng đọc được tin, 2 giờ chiều nay sứ quán Hoa Kỳ sẽ đến đón luật sư Nguyễn Văn Đài, để phỏng vấn trước cuộc đối thoại về nhân quyền giữa Hoa Kỳ và Việt Nam. Chả nghĩ ngợi gì nhiều, tôi nhét điện thoại và chứng minh thư nhân dân vào túi với mấy chục ngàn, bắt xe buýt đến phố Tạ Quang Bửu. Đến nơi là 13 giờ 54 phút. Mất mấy phút ngó nghiêng, xác định vị trí rồi cứ đường hoàng tiến vào ngõ.
Ngõ vắng. Vào đến hơn 100 mét mới nhìn thấy bóng áo công an, dân phòng. Thêm dăm bảy bà phụ nữ tóc hoa râm, kê ghế ngồi dọc vỉa hè. Một bà dân phòng già còn cầm ve vẩy cái dùi cui, nom rất oách.
Bên trong trụ sở cụm dân cư cạnh đó đầy nhóc người, mà thoạt đầu tôi cứ tưởng có đám cưới. Chắn ngang cái ngõ nhỏ tiếp theo (hẳn là lối vào nhà LS Đài) là 3 cái biển cấm. Một biển cấm quay phim chụp ảnh. Hai biển cấm vào khu vực bảo vệ bằng tiếng Anh và tiếng Việt. Tôi dừng lại đọc đàng hoàng, rồi tìm chỗ đứng để quan sát mà không vướng víu đường đi lối lại, dễ bị họ kiếm cớ để đuổi. Đương nhiên, những con mắt soi mói bắt đầu tập trung vào tôi. Nhưng cứ hễ ai nhìn tôi là tôi lại nhìn thẳng vào mắt họ. Đương nhiên họ lại quay đi. Áng chừng khoảng gần năm chục người đủ thành phần, đứng đầy cả ngõ.

Thứ ba, ngày 09 tháng tư năm 2013

Chuyện gì sẽ xảy ra nếu Đoàn Văn Vươn không nổ súng?

Trong cuốn 17 khoảnh khắc của mùa xuân (tác giả Yulian Semyonovich Semyonov), có đoạn viết về suy nghĩ của một sĩ quan ghetapo như sau: “không có gì làm con chó săn điên tiết bằng sự chạy trốn của con thỏ. Nhưng quả thật hắn không biết điều gì sẽ xảy ra, nếu con thỏ nằm xuống và chổng bốn vó lên trời?”

Giả thiết trên khiến tôi liên tưởng đến trường hợp nổ súng tự vệ của anh em Đoàn Văn Vươn. Nhiều người cho rằng hành động chống lại việc cưỡng chế là đúng, nhưng chống lại bằng việc nổ súng lại là sai. Vậy điều gì sẽ xảy ra nếu Đoàn Văn Vươn không nổ súng mà hành động giống như con thỏ kia? Hoặc điều gì sẽ đến nếu cả Đoàn gia lấy thân mình dàn hàng ngang, để ngăn cản cảnh sát cơ động cùng chó becgie?

Chủ nhật, ngày 07 tháng tư năm 2013

ĐIỆN 10 PHA HAY BÌNH DƯƠNG CHƠI ĐỂU QUỐC HỘI


Bài không thêm, nhưng có lược bớt.


Sau khi đọc bản tin “Bình Dương nhận được hơn 44 triệu ý kiến đóng góp Dự thảo Hiến Pháp 1992”. Bản tin được đưa trang trọng trên website của Tỉnh Bình Dương, trên báo Thanh Niên và các báo nhà nước khác cũng hào hứng đưa bản tin về nội dung này.

Thử làm một phép tính đơn giản:

Tin trên báo Thanh Niên: Đến tháng 9/2013 mới hết thời hạn góp ý sửa đổi Hiến Pháp, đến nay còn 6 tháng mà Bình Dương đã đóng góp tới hơn 44 triệu ý kiến, chính xác là 44.459.628 ý kiến. Dân số Bình Dương theo con số hiện nay công bố là 1.497.177 người.

Như vậy:

-     Kể cả trẻ sơ sinh, kể cả người nằm chờ xuống huyệt, trung bình mỗi người dân Bình Dương đã đóng góp 29,696 ý kiến cho Sửa đổi Hiến Pháp.

Thứ bảy, ngày 06 tháng tư năm 2013

VỤ ÁN ĐẦM VƯƠN


(Kính tặng anh Đoàn Văn Vươn, cùng mọi người của Đoàn Gia, chút chân tình đạm bạc của Lão Nông)


1
Trả áo lính chàng về quê gốc
Rồi theo đòi tu học canh nông
Nào mong quan nghiệp hanh thông
Mà duyên gắn bó ruộng đồng bấy lâu

5.
Được trời phú sáng đầu liệu tính
Cộng mấy năm bản lĩnh phong trần
Đời trai phỉ chí lập thân
Chàng Vươn đã quyết một lần ra tay

9.
Đây Cống Rộc, đất này đầu sóng
Cả một vùng vắng bóng người qua
Biển lấn vào, đất trôi ra
Đê xa lác đác chừng ba đôi chòm

13.
Buổi mới đến cảnh nom mà hãi
Người thổ cư cũng phải âu lo
Kẻ kia có ngã tay đò?
Những trông sóng cả mà so cả người!

Vươn à! Bao lần trắng tay, biển còn thua anh, cớ gì lần này phải cúi đầu trước cái ác?


Từ Hải Phòng về chưa được bao lâu, đầu giờ chiều ngày nghị án, chúng tôi lại quày quả quay lại. Lần này có cả chị Trần Thanh Vân, cụ bà Lê Hiền Đức cùng về. Cuối tuần đường đông, xe chạy như rùa bò. Dọc đường thì nghe tòa đã tuyên: 5 năm!

Chúng tôi không ngạc nhiên. Lúc trước mấy anh chị em bảo nhau: khôn ngoan và tử tế thì tuyên án bằng đúng thời gian đã giam giữ, rồi thả ngay tại tòa (không hy vọng nó nhận sai hoàn toàn đâu). Rốt cục ngu dại vẫn hoàn ngu dại.

Thứ năm, ngày 04 tháng tư năm 2013

Kết tội họ Đoàn là "vả vào mồm" thủ tướng?

Xin được đổi lại tên bài tường thuật này. Vì vội khi đăng bài nên chưa nghĩ ra được cái tên mà trong nhiều cuộc tranh luận, tôi vẫn thường nói đến.

Thứ 3, mồng 2/4 mới xử vụ án nhà họ Đoàn ở Tiên Lãng, nhưng từ thứ 6 tuần trước đó, công an khu vực đã đến nhà. Tôi đang nấu cơm nên anh ấy không vào, cứ đứng nói chuyện qua cửa sổ bếp.

Sau câu rào trước đón sau, bày tỏ về sự ủng hộ Đoàn Văn Vươn khiến tôi bất ngờ, đương nhiên là anh ta hỏi tôi có đi Hải Phòng xem xử án không? Chừng như cũng ngượng ngịu vì việc tôi đi Hải Phòng hay không chả liên quan gì đến phường tôi đang ở mà hỏi, anh ấy bẽn lẽn cười, bảo biết tôi hay quan tâm viết bài bênh vực nông dân, như với bà con bên Văn Giang chẳng hạn nên mới hỏi thế. Anh ấy bảo thôi thì người địa phương nào thì cứ để địa phương ấy lo, rằng ở đó đông người rồi, ý bảo tôi nên ở nhà. Tôi mới chớp mắt, chưa kịp lên tiếng “ơ hay” thì chắc anh ấy cũng đoán được tôi định nói gì – hiểu nhau quá mà – nên gục gặc cái đầu bảo ngay, rằng đi hay không là quyền của chị, rằng là tôi cũng hỏi vậy thôi, chứ biết chị thể nào cũng đi.
Tưởng thế là xong, tối thứ bẩy, tổ trưởng dân phố gõ cửa, ra mở cửa thì lại thấy công an đứng đằng sau. Bực lắm nhưng vẫn cố không cáu gắt, vì tôi ghét cứ phải nhiều lời. Lại gì nữa đây?
Đứng nói chuyện ngay ở cửa. Chả có gì khác, chỉ là ở dưới ấy đông lắm… không nói toạc được ra thì là làm sao nên cứ loanh quanh mãi. Tôi bảo tôi muốn mắt thấy tai nghe người dân Hải Phòng nói gì, nghĩ gì, chứ không muốn nghe qua người khác kể lại. Rằng chẳng phải vì tôi đàn bà chậm chạp, yếu ớt mà tôi vốn chủ trương bất bạo động, nên sẽ không có màn giằng co hay đấu võ mồm đâu. Anh công an bật cười nhìn tôi bảo:
-     Chị thì sức mấy mà giằng co được?
-     Đấy nhé, chính anh cũng thấy thế nhé. Vậy mà anh biết không? Tôi đang đứng chụp ảnh công an lao vào bắt người đi bộ trên Bờ Hồ, gây ra cảnh hết sức lộn xộn thì họ ra chộp lấy tay tôi, đưa tôi về Lộc Hà và vu khống tôi gây rối trật tự công cộng, rồi bắt các anh giáo dục tôi. Nhưng tôi nói thật, lần này mà các anh chặn tôi là tôi không để yên đâu đấy.
Thấy có vẻ lại sa đà vào việc bị “tố” lại, anh công an lảng ngay sang chuyện khác rồi cáo từ. Tổ trưởng dân phố chỉ đứng cười ruồi, từ đầu đến cuối đóng vai người làm chứng.
Lên facebook, thấy một số người bá cáo chuyện bị canh me dữ lắm, tôi nghĩ đau cả đầu về việc đi Hải Phòng như thế nào cho trót lọt, liệu có bị cản trở như trước đây không? Thái độ của công an phường chả ra quyết liệt, cũng chả ra không quan tâm. Nhưng mấy người quen ở Hải Phòng thì bảo, các bến xe đầy mật vụ (tên mới chỉ lực lượng an ninh). Các khách sạn và nhà nghỉ dường như đều được viếng thăm với những lời dặn dò?

Thứ bảy, ngày 30 tháng ba năm 2013

TUYÊN BỐ VÀ LỜI KÊU GỌI CỦA VĂN GIANG VÀ DƯƠNG NỘI

Chưa bao giờ tinh thần đoàn kết và tương trợ lẫn nhau của người dân lại mạnh mẽ như bây giờ. Thiết nghĩ chính quyền không nên dồn họ tới bước đường cùng.

 

 


TUYÊN BỐ CỦA NÔNG DÂN VĂN GIANG VÀ DƯƠNG NỘI
VỀ HAI VỤ ÁN LIÊN QUAN ĐẾN NÔNG DÂN ĐOÀN VĂN VƯƠN TẠI HẢI PHÒNG

Lợn chết bất thường ở ngoại thành Hà Nội

Xem ra truyền thông làm không tốt, nên bà con ta gặp nạn mà không biết hỏi ai. Tuy những người đọc blog có nhẽ không liên quan đến việc này, nhưng biết đâu có người nhà, người quen thân ở quê mà gặp chuyện không may tương tự như thế này thì xin mách giùm họ nhé. Xin đa tạ.




Dương Đình Tường   -Thứ Sáu, 29/03/2013, 9:31 (GMT+7)

Đã mấy ngày nay, cả gia đình anh Nguyễn Trung Sơn, thôn Tiền Phong, xã Kim Lan (Gia Lâm, Hà Nội) mất ăn mất ngủ vì đàn lợn 120 con đang tuổi ăn, tuổi lớn bỗng dưng đổ bệnh.

Chị Hiển - vợ anh Sơn cho hay, ban đầu chỉ có một con đi lại khó khăn với những dấu vết rộp mủ trắng quanh móng, quanh mép, thân sốt, đỏ mọng và bỏ ăn: “Tiêm vi ta min tổng hợp không thấy đỡ, tôi mới chợt nghĩ đến bệnh lở mồm long móng. Nhớ đến cách người ta chữa cho trâu bò bằng xát các loại quả chua như quất, chanh và bôi xanh ê ti len vào chân, vào mồm tôi làm theo không ngờ hôm sau ra chuồng phát hiện 6 con đau chân, hôm sau nữa bị cả chuồng 10 con và chết mất 3 con. Các chuồng khác trong trại cũng lần lượt lây với cùng một triệu chứng, toàn là lợn đang chuẩn bị xuất chuồng trọng lượng 60-70 kg. 

Thứ sáu, ngày 29 tháng ba năm 2013

Chuyện vui về góp ý sửa đổi Hiến pháp.

Chuyện sưu tầm trên facebook

HIẾN PHÁP SỬA ĐỔI
T/g : Kinh Kha

Hôm nay ngày toàn dân huyện tôi tập trung đi hội thảo sửa đổi hiến pháp. Cánh đàn bà thì vô cùng “hồ hởi” vì lâu lắm cái miệng mới có dịp tụ tập hợp pháp ngồi lê trên tầm “vĩ mô”. Cánh đàn ông thì lại có cơ hội họp mặt tán phét, nói chuyện trên trời dưới biển, cũng vĩ mô không kém, lại được nghỉ lao động nguyên ngày một cách hợp pháp mà không bị các mụ vợ càm ràm là lười biếng...

Mới mờ sáng, con đường dẫn đến hội trường huyện người ta đã xuôi về đông như hội, cờ xí đỏ lừ hai bên. Rác rến đã được dọn sạch từ đêm trước. Bọn ăn mày móc túi, đĩ điếm nghe động đã rút quân, lui về tạm an dưỡng và cố thủ đâu đó bên huyện bạn.

Dân chúng các nơi kéo về ai cũng nô nức xôn xao. Nhưng nhiều gia đình tuy được gọi là văn hóa ở đây thật tình chưa bao giờ được nghe cũng như biết hiến pháp là cái thứ gì.

Tập trung ở hội trường xong, theo hướng dẫn của cán bộ, nếu như bà con nào thấy được chương nào, điều số mấy mà ý còn thiếu thì bà con cứ góp ý bổ sung, còn điều gì lặp đi lặp lại nhiều lần thì cứ cho ý kiến gạch bớt. Còn như thấy nội dung bản hiến pháp còn thiếu cái gì thì cứ tự do góp ý để nhà nước ta thêm vào, ví dụ như nghĩa vụ thuế là chưa đủ chẳng hạn...

Mặc dù bị cán bộ theo kèm sát nhưng cả hội trường lúc nào cũng náo động, ồn ào còn hơn họp chợ. Bàn về hiến pháp thì không thấy có mấy ai bàn, nhưng chuyện trong nhà ngoài phố, chuyện phòng the và cả chuyện bên lề mãi ngoài trung ương thì người ta ra rả bên tai nhau, ai không nghe cũng phải nghe. Vật giá leo thang, trộm cướp, tham nhũng, đĩ điếm, giựt dọc, giết người, đâm chém, ngoại tình, đánh ghen, thanh toán, đua xe... Ôi thôi đủ chuyện trên đời.

Ấy vậy mà khi gần hết buổi, cũng có khối người giơ tay góp ý cho buổi hội thảo. Như là trong điều 126 có ghi là : Tòa án nhân dân thì phải sửa là Tòa án Nhân dân & Cán bộ mới được. Vì theo cá nhân này, nếu tòa nào cũng chỉ dành cho nhân dân thì cán bộ phạm tội xử ở đâu, rồi nhà nước lại cứ chiếu theo hiến pháp, viện lý do không có Tòa án cán bộ lại bỏ qua bằng hết số cán bộ phạm tội không xử thì lại chỉ chết dân.


"TÔI ĐANG ĐỨNG TRÊN ĐẤT NƯỚC TÔI, VIỆT NAM"

Chúng tôi có mặt tại thác Bản Giốc (xã Đàm Thủy, huyện Trùng Khánh, Cao Bằng), cạnh đó là dòng sông Quây Sơn, đường biên giới tự nhiên giữa hai nước Việt Nam và Trung Quốc.

Hôm đó có hàng trăm n...gười đến tham quan, chiêm ngưỡng vẻ đẹp hùng vĩ, nên thơ của Bản Giốc, tài sản cha ông hàng ngàn đời truyền lại cho cháu con nước Việt. Cũng hôm đó, rất nhiều người dùng mạng MobiFone đã bị sốc. Chỉ mấy phút sau khi đặt chân đến bến xe Bản Giốc (cách thác Bản Giốc khoảng 1km) người viết bài này nhận được tin nhắn nguyên văn như sau: “Mobifone - VN. Mobifone chao mung Quy khach đa đen Trung Quoc. Quy khach co the chon mang China Unicom, de su dung dong thoi cac dich vu: thoai, sms, data. Chi tiet vui long lien he +84904 144 144 (tinh cuoc nhu goi ve VN)”. Nhiều người khác cũng nhận được dòng tin nhắn với nội dung như vậy trên ĐTDĐ của mình. Rất nhiều người bức xúc, bàn luận trước sự kiện này, nhất là những cựu chiến binh trong đoàn khách tham quan.