Thứ Hai, ngày 10 tháng 12 năm 2012

Trao đổi với các ông công an, an ninh.


Hôm nay, ở hai đầu đất nước, Hà Nội và Sài Gòn, nổ ra 2 cuộc biểu tình của nhân dân 2 thành phố đại diện cho 90 triệu đồng bào trong nước và hàng triệu kiều bào sống nước ngoài phản đối dã tâm xâm lược của nhà cầm quyền cộng sản Trung Quốc.

Các ông, những người được ăn cơm của dân, mặc áo của dân đã không đứng ra bảo vệ người dân trước giặc xâm lăng, đảm bảo trật tự trị an cho hai cuộc biểu tình diễn ra tốt đẹp nhằm biểu dương sức mạnh dân tộc thì các ông THẲNG TAY ĐÀN ÁP DÃ MAN nhân dân ở cả 2 cuộc biểu tình. Các ông có thể sung sướng khi "hoàn thành nhiệm vụ được giao", hỉ hả với chiến công các ông lập được; có thể lấy làm hãnh diện đã huy động được hàng trăm, hàng nghìn thanh niên khỏe mạnh, cường tráng, cung cúc tận tụy thi hành mệnh lệnh của các ông một cách vô điều kiện nhằm tóm cổ, xốc nách, giằng kéo, đánh đập, ngăn chặn, bắt bớ, khiêu khích, nhục mạ... những người dân thường tay không tấc sắt, chỉ có trái tim sắt đá, bầu máu nóng, ý chí kiên cường, bản lĩnh bất khuất và hơn hết là một tâm hồn không vô cảm. Với những trang thiết bị tận răng như dùi cui, hơi cay, roi điện, xe buýt, xe phá sóng, thiết bị nghe lén, máy quay phim chụp hình hiện đại và có thể có cả súng cùng với sự hỗ trợ của cả một hệ thống tuyên truyền sẵn sàng vào cuộc để bêu riếu, đặt điều, vu cáo, xuyên tạc, ngụy tạo ..., các ông có thể nhanh chóng tóm cổ những người dân thường bất khuất đưa vào trại phục hồi nhân phẩm hay tống vô tù nhưng các ông đã thua, thua toàn diện, thua đau đớn và thua một cách nhục nhã nhất. Các ông đã thua vì vấp phải một sức mạnh phi thường mà dân tộc này muôn đời luôn có. Đó là LÒNG DÂN.
Với tư cách một người đi tham gia biểu tình chống nhà cầm quyền cộng sản Trung Quốc, tôi không dùng lời của mình một cách chủ quan để bình luận, chứng minh cho các hành động của các ông sáng nay. Thay vào đó, tôi xin được lấy suy nghĩ của hai người chia sẻ trên trang Facebook cá nhân của họ mà tôi vừa đọc để được khách quan. Một người là nhà báo Trần Ngọc Kha và người kia là một người phụ nữ bình thường mà tôi vừa kết bạn.

Đây là tâm sự của người phụ nữ ở Hà Nội khi chứng kiến cảnh sáng nay mà các ông đối xử với người dân biểu tình: "9h, 3 mẹ con lấy xe máy đi dạo một vòng. "Những điều trông thấy mà đau đớn lòng"...xót xa quá. Nước mắt lại trào ra, người run lẩy bẩy, loạng choạng cả tay lái. Chỉ muốn hét vào mặt bọn ch.. đấy rằng: cút m.. chúng mày về mà lĩnh tiền lĩnh thưởng, mọi việc sẽ như chúng mày muốn, chỉ có điều chúng mày sẽ bị phỉ nhổ đến muôn đời..."
Còn đây là suy nghĩ của nhà báo Trần Ngọc Kha: Người ta sợ cái gì?
Nhìn cảnh các lực lượng chức năng bắt những người biểu tình chống Trung Quốc xâm lược Việt Nam sáng nay ở phố Tràng Thi Hà Nội, tôi không thể không dấy lên câu hỏi: Nhà cầm quyền họ sợ cái gì ở họ mà phải ra tay như thế? Động cơ, mục đích của đoàn biểu tình đã quá rõ ràng là chống nhà cầm quyền Trung Quốc xâm lược Việt Nam. Họ đã bày tỏ, thông báo kế hoạch này, thậm chí ở một chừng mực nào đó, họ còn có ý xin phép (theo quy định của pháp luật). Vậy hà cớ gì nhà cầm quyền bắt bớ họ? Phải chăng họ sợ những con người này từ biểu tình chống Trung Quốc sẽ được đà biểu tình chống chế độ? Hay họ mắc mớ gì với lũ xâm lược Trung Quốc mà quay sang đàn áp người Việt Nam yêu nước? Hãy trả tự do cho đồng bào yêu nước của tôi! Hãy quay về với nhân dân khi còn chưa quá muộn, hỡi những người thừa hành và cả những người ra lệnh hành xử thô bạo, ngang ngược như vậy với nhân dân! Bằng không, sẽ đến lúc quả thực chính những con người biểu tình yêu nước này sẽ chôn sống các người.
Tôi không dám và không có quyền lên mặt dạy dỗ các ông nhưng tôi mong các ông biết suy nghĩ những điều hơn thiệt kẻo khi sự chịu đựng của những người dân như cái lò xo bị ép tới cái giới hạn cuối cùng thì các ông phải gánh chịu sự phẫn nộ trong lòng họ bị kìm nén bấy lâu nay.
Tặng các ông hai câu thơ:

Làm người phải biết nghĩ suy
Kẻo khi chủ chết biết đi đằng nào?


bởi Anh Chí vào 9 tháng 12 2012 lúc 21:52 ·
 

6 nhận xét:

  1. Tôi biết đó sẽ là điều không thể
    Nếu anh gặp trên phố
    Người biểu tình Yêu nước ngày Chủ nhật
    Cho kẻ vô tích sự gửi gắm
    Một tình yêu xanh trắng Biển đông
    Lòng kính trọng trong tôi
    Đã mất từ lâu trên đất nước này
    Bao trái tim vỡ vụn qua đi
    Có con đường ngàn năm vẫn thức
    Xẻ núi đồi. Vai mang từng thế hệ
    Với con phố theo hình lượn sông suối
    Ghồ ghề đảo đá. Và của sóng
    Trên mái tóc ngàn năm của Mẹ
    Những nẻo đường bất tử Biển đông
    Có lẽ nào hả anh
    Biển quê bỗng thành vùng viễn tưởng nay mai?
    Vùng viễn tưởng trong ta!

    Lại trộm nghe
    Biển vỗ ngoài khơi xa . .

    Đau.

    Trả lờiXóa
  2. Đặng Chí Hùng viết: "Bây giờ không phải lúc kêu than đảng sửa sai, van xin đảng thay đổi vì đảng cộng sản không thể thay đổi. Và cũng vì chính danh dự của mình đã bị đảng, bị ông Hồ lợi dụng, lừa đảo bao năm qua, tôi xin kêu gọi các vị hãy quay về với nhân dân để tranh đấu cho tự do, dân chủ thực sự tại Việt Nam. Chỉ có thế thì mới đúng với tinh thần dân tộc Việt Nam trường tồn. Đừng để đảng lừa nữa và cũng đừng để thế hệ con cháu như chúng tôi phải xấu hổ về những nhận thức ngây thơ, tự hào quá khứ "cách mạng" của các vị. Hãy để tinh thần dân tộc lên tiếng trong con tim các vị và hãy để cho chúng tôi thế hệ trẻ Việt Nam tôn trọng sự thật. Sự thật thì mất lòng, nhưng mất lòng mà nhận ra cái sai của lũ bán nước, để nhân dân cùng một lòng đứng lên dẹp bỏ nó thì cũng là việc nên làm..." Những ý tưởng trên đây hoàn toàn chính xác...

    Nếu các các vị tiếp tục kêu van những tên bán nước mà không cùng đứng dậy với nhân dân chống bọn bán nước kinh khủng này, nếu chỉ kêu van mà không làm gì hết, các vị có hai vấn nạn "khinh khủng" không kém:

    1- Đợi đấy và chờ cho bọn bán nước thanh toán các vị theo lệnh, theo sức ép của quan thầy Trung cộng của chúng nó!

    2- Bọn bán nước chỉ là con cờ tạm thời trong tay Hán cộng. Bọn Hán cộng có thể thay cờ, thay ngựa của chúng bất kỳ lúc nào bằng những kẻ trung thành với Hán cộng hơn bọn bán nước bầy giờ nữa! Bọn bán nước hiện nay không thanh toán các vị, thì chính Hán cộng sẽ thanh toán các vị bằng người của chúng nó huấn luyện! Lý do hết sức dễ hiểu:

    - Hán cộng không bao giờ tha thứ cho những kẻ chống chúng, dù người đó là ai!

    Các vị luôn tự hào ở trí tuệ của các vị, các vị thừa biết bọn bán nước là những thằng ngu, đại ngu! Là người sáng suốt, sao lại giao tính mệnh của mình cho những đứa ngu để chúng giết chết hết, chính mình và mọi người, vì cái ngu của chúng?

    nguyen Thien Hung

    Trả lờiXóa
  3. Với cái bọn lập đần cầu cho Trung quốc đánh Việt nam thì đâu cần phải luật pháp, nguyên tắc gì. Công an chưa đập cho vỡ mặt phản quốc là may lắm rồi. Cứ trơ trẽn mãi với khẩu hiệu chống Tàu, ai tin? Máy chục kẻ gây rối kiếm tiền Mỹ gì mà dám nói đại diện cho 90 triệu dân Việt nam.

    Trả lờiXóa
  4. Phản quốc? Ô hay, bác (Nặc danh 18:01) không tin thôi chứ việc gì phải sặc mùi dao búa thú tính, y như ông bạn vàng quen cái thói ngang ngược, vu khống - để chạy tội với sử sách chăng? Ta càng hiểu thêm cái yếu bóng vía của một nhà nước không do dân bầu . .

    Trả lờiXóa
  5. Gữi tới nặc danh 18:01
    Cái đầu của mi chưa cao đến cái gối của mi, làm sao mi hiểu được người ta nói cái gì?
    Loaj người như mi suốt đời chỉ để làm tay sai cho ai là người có tiền trả cho mi. Trả tiền cho mi để bảo mi ăn kít mi cũng sẽ ăn (!) như mi đang ăn kít Tàu phù CS đang đào mả cha mi lên đây vậy! Nhục! Nhuc! Đại nhục!

    Trả lờiXóa