Thứ Tư, ngày 19 tháng 12 năm 2012

Người mình!

Những hình ảnh này chắc chắn sẽ lưu lại trong ký ức nhiều người. Với một người đã đi qua hơn nửa cuộc đời, sinh ra và lớn lên trong một môi trường quá ư là sách vở, lại chẳng bon chen giành giật cái gì, với ai thì hình ảnh chú công an, anh công an là vô cùng thân thương đối với tôi. 

Ai cũng hiểu mộng lắm thì khi vỡ nó đau đến thế nào. Hôm đứng chờ những người bạn đi biểu tình chống Trung Quốc bị bắt ngày 9/12 năm nay ở Lộc Hà, tôi và cụ Lê Hiện Đức đang đứng nói chuyện với nhau thì một người len qua, huých vào người cụ Đức. Cụ chưa kịp phản ứng thì tôi nhận ra người trong đoàn, bèn vội lên tiếng trấn an:
-  Người mình! Người mình cô ạ.
Thời bình rồi, vậy mà chẳng hiểu từ khi nào lại sinh ra từ “người mình” với người không phải là người mình. Rôi ai mà bị nghi ngờ là an ninh thì lấy làm phẫn nộ lắm, cứ như bị xúc phạm vậy. Bản thân tôi cũng một lần bị nghi là an ninh, cứ phải thanh minh mãi.
Để xây dựng một tượng đài trong lòng người cần cả một quãng đời. nhưng nhìn những ảnh này thì chỉ cần trong giây phút...Đau quá! Rất đau!


Hà Nội 9/12/2012





NỖI ĐAU NGÀY 12 THÁNG 6

"Nhìn tấm ảnh này tôi thấy đau. Nếu nhất định phải bắt người thanh niên kia thì ít nhất cũng phải cho anh ta được bước đi như một con người chứ. Nếu để anh ta bị bắt theo cách này, cái cách không phải để dành cho con người, cái cách có lẽ khiến anh ta phải tự cảm thấy mình “như một con vật”, thì liệu tất cả chúng ta có còn là người không?"

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét