Translate

Friday, 26 July 2013

Thư ngỏ gửi Tổng thống Hoa Kỳ, ngài Barack Hussein Obama



Bác Lão Nông, tác giả của bài thơ VỤ ÁN ĐẦM VƯƠN . (http://chimkiwi.blogspot.com/2013/04/bai-tho-ve-vu-am-vuon-cua-bac-lao-nong.html)
có bài thơ mới nhờ tôi đăng trên blog từ mấy hôm trước. Nhưng vì bận rộn, mấy hôm liền không vào hộp thư. Mong bác Lão Nông thứ lỗi vì sự chậm chễ này .


Dear Mr. President,

Có câu "con dại cái mang"
Thằng con tôi nó sắp sang chơi ngài
Thôi thì ngài hãy nể tôi
Có gì xin cứ lựa nhời bảo ban!

Con tôi tính thích nồng nàn
Cứ ham đàn đúm "Bạn Vàng" đâu đâu
Nói nhiều cũng rức cả đầu
Con hư tại mẹ, bào hao xiết chừng!

Bây giờ nó dửng dừng dưng
Ốm đau nó cũng chẳng từng hỏi han!
Nhà tôi đánh cá thuyền nan
Ngoài khơi chính lũ "Bạn Vàng" nó "xin"(!)

Biết, ngài còn nhớ như in,
Tôi cưng một thứ, gọi tên Điếu Cày?
Thế là nó giấu đi ngay
Hỏi thì chối biến chối bay, chối bừa!

Thursday, 25 July 2013

Một chế độ có thể cầm tù thể xác con người, nhưng không thể cầm tù tinh thần của họ.



Tòa án có thể kết tội và bỏ tù một người bất đồng chính kiến, nhưng người bất đồng chính kiến có quyền không nhận cái tội đó, vì đơn giản bất đồng chính kiến không phải là tội!

Một chế độ có thể cầm tù thể xác con người, nhưng không thể cầm tù tinh thần của họ. Hoặc là chết. Hoặc là phải được sống tự do. Thế nên con người ta luôn có xu hướng đấu tranh đòi cái tự do sống đó, kể cả những người cộng sản cách đây hơn 80 năm. Thế nhưng giành được tự do cho mình rồi, không có nghĩa là lại đi tước đoạt tự do của kẻ khác.

Có bao giờ nhà cầm quyền tự hỏi, tại sao chế độ ban hành ra đủ thứ luật để hạn chế, cấm đoán quyền con người mà vẫn không ngăn cản được họ lên tiếng không? Dường như họ quên một câu nói quen thuộc: “Ở đâu có áp bức, ở đó có đấu tranh” – nguyên văn : "Ở đâu có áp bức, thì ở đó không thể tự do, không thể bình đẳng,v.v. “
http://www.marxists.org/vietnamese/lenin/1918/oct/10.htm

Khi nghe tin anh Nguyễn Văn Hải (tức blogger Điếu Cày) đã tuyệt thực 25 ngày trong tù (tôi sẽ chỉ dùng một từ duy nhất là nhà tù như đúng bản chất của nó), rất nhiều người lo lắng và phẫn uất. Nếu như tù nhân nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa không bất chấp bị kỷ luật, đã liều mạng báo tin Điếu Cày tuyệt thực cho vợ biết, thì có thể Điếu Cày sẽ chết âm thầm trong tù chỉ vì một lý do đơn giản nào đó như ốm đau bệnh tật, chứ không phải chết vì không chịu nhận tội. Với nhà cầm quyền thì có thể sinh mạng của người tù thật rẻ rúng, nhưng với những người bình thường khác thì không! Sinh mạng con người là quý giá, chỉ sau tự do mà thôi.

Sunday, 21 July 2013

Lượm lặt trên facebook.



Khi người dân nghĩ và nói như thế này, xin các đầy tớ của nhân dân chứng minh rằng chúng nó nói láo.

Một số bạn gửi message cho mình, đại khái là: sao hay comment và có những status tiêu cực, chả nhẽ xã hội không còn việc gì tốt đẹp hay sao; hãy nhớ rằng nhờ có đảng có bác nên dân mình mới được sống trong đất nước độc lập tự do; bạn chắc được trả tiền để bôi bác chế độ; có giỏi thì về Việt nam công khai danh tính xem có dám to mồm không... Mình xin trả lời thế này:

Tuesday, 16 July 2013

Gây thiệt hại lớn cho nền kinh tế nói chung mà chỉ xử phạt hành chính?



Tin trên facebook:
Hôm nay thời sự VTV1 đưa tin, tổng cục an ninh bộ CA đã tìm ra 3 kẻ tung tin đồn thất thiệt - ông Nguyễn Bắc Hà tổng giám đốc ngân hàng BIDV bị bắt. Việc tung tin đồn thất thiệt này không những đã gây ảnh hưởng nghiêm trọng đến danh dự và uy tín cá nhân của ông Nguyễn Bắc Hà và việc kinh doanh của ngân hàng BIDV, mà còn gây thiệt hại lớn cho thị trường chứng khoán nói riêng và cả nền kinh tế nói chung. Rất nhiều mã cổ phiếu trên thị trường chứng khoán bị sụt giảm, tỷ giá ngoại tệ trên thị trường bị ảnh hưởng...
Gây thiệt hại lớn như vậy nhưng hành vi của 3 kẻ tung tin thất thiệt kể trên "không có mục đích phá hoại mà chỉ vì mục đích kinh tế" (cả 3 đối tượng trên đều có chơi chứng khoán). Các đối tượng trên chưa đến mức phải xử lý hình sự mà chỉ bị xử phạt hành chính 10 triệu VND vì đã vi phạm các quy định về quản lý thông tin trên mạng internet ????
Và cũng không hiểu vì lý do gì mà nhà đài chưa tiết lộ danh tính của 3 kẻ tung tin đồn thất thiệt nói trên.
http://danviet.vn/20130716041735997p1c33/chua-cong-bo-danh-tinh-3-doi-tuong-tung-tin-ong-tran-bac-ha-bi-bat.htm
Nếu so sánh vụ việc của luật sư Lê Quốc Quân : nghi ngờ trốn thuế - bắt khẩn cấp , tạm giam hơn 7 tháng để điều tra, chuẩn bị đưa ra xét xử công khai thì lại hoãn (vô thời hạn) do "thẩm phán ốm đột xuất" với hành vi của 3 kẻ nêu trên thì cách xử lý của chính quyền như vậy có công bằng?
https://www.facebook.com/nam.hoang.1804?fref=ts

Lời bình:

Có người bảo, hỏi có công bằng không là thừa

Trả lời: hỏi cũng là trả lời rồi.

VIỆT NAM LÀM GÌ CÓ NHÀ TÙ?



Cứ mỗi lần thêm một người bất đồng chính kiến, hay dân oan bị bắt, tôi lại hình dung ra cuộc sống của họ ở trong tù. Trừ trường hợp đặc biệt là tù nhân Cù Huy Hà Vũ (không rõ nguyên nhân đặc biệt ấy là gì), còn lại tất cả đang bị đày ải trong điều kiện giam giữ rất khắc nghiệt. Có lẽ phần lớn các quy định ở nhà tù là do ngành công an tự đặt ra, không bị bất cứ một cơ quan nào kiểm soát. Cho nên nếu những quy định đó có vượt thẩm quyền của ngành công an, có vi phạm nhân quyền thì cũng chẳng biết kêu đến ai. Dường như đó là một lãnh địa bất khả xâm phạm. Cả xã hội không ai lên tiếng đòi xem xét những điều kiện ăn ở, đối xử vô nhân đạo đối với người tù.

Tôi cứ nghĩ, suốt bao nhiêu năm chúng ta vẫn hô hào đấu tranh chống lại cái ác, tố cáo sự dã man, tàn bạo của các nhà tù thời đế quốc, thực dân. Nhưng những hồi ký của tù nhân trong nhà tù của XÃ HỘI CHỦ NGHĨA, lại là bằng chứng cho thấy, chúng ta nào cũng lương thiện gì cho cam. Cũng tàn  ác chẳng thua kém gì ai. Tôi không rõ ai nghĩ ra những hình thức trừng phạt tù nhân cả về thể xác và tinh thần man rợ như thế. Nó có nằm trong khuôn khổ quyền hạn của họ không? Có cơ quan nào giám sát việc này không? Có đúng với tinh thần nhân đạo của chủ nghĩa xã hội không? Có phù hợp với  thời đại khi thế giới ngày một văn minh hơn không?

Mới đây nghe BBC đưa tin về tuyên bố của tổng thống Miến Điện Thein Sien, sẽ thả toàn bộ tù chính trị trong năm nay, phải chăng đó chỉ là giấc mơ của Việt Nam?

***

Chế độ xã hội chủ nghĩa ưu việt nên không có nhà tù như chế độ thực dân, đế quốc. Chỉ cần trại giam là đủ!

Monday, 15 July 2013

Chỉ giỏi cãi

Nguyễn Thông

Đúng ra thì không cần nhắc lại cái vụ cộng điểm cho bà mẹ Việt Nam anh hùng nữa, chôn sâu vào quá khứ vết nhơ của những người chức việc ngu xuẩn được rồi, nhưng thấy họ cứ cãi chày cãi cối mãi, đâm tức.

Và càng tức hơn sau khi đọc mấy dòng tin tường thuật chuyện bà tổng thống Hàn Quốc Park Geun-hye đã đứng ra xin lỗi quốc dân về tai nạn máy bay Boeing 777 của hàng Asiana Airlines ở sân bay San Francisco (Mỹ) làm 3 người thiệt mạng, dù rằng chính phủ của bà chẳng có lỗi gì. Bà Park nhận lỗi bởi theo bà vụ việc đó làm giảm thanh danh và uy tín của Hàn Quốc trên thế giới. Xin lưu ý rằng Asiana Airlines chỉ là hãng hàng không tư nhân thuộc tập đoàn Kumho Asiana (nhà tư bản này có tòa nhà hoành tráng cao ngất ngưởng ngay góc ngã tư Hai Bà Trưng-Lê Duẩn, Q.1, Sài Gòn), và trên chuyến bay đó có hơn hai trăm mấy chục hành khách nhưng chỉ chết 3 người bởi đội lái và các tiếp viên đã cực kỳ mau lẹ, dũng cảm tổ chức cứu người trong thời gian vô cùng ngắn ngủi, đáng ra phải tuyên dương họ. Ông hàng xóm nhà tôi cười bảo đừng so sánh người Hàn người Nhật với cán bộ quan chức nhà mình làm gì, họ luôn biết cúi đầu trước dân và xin lỗi khi cần thiết.

Những túp lều dưới gốc thiên đường.



Sáng sớm nay, tôi có việc đến vườn hoa Lý Tự Trọng. Một cách rất vô thức, tôi đưa mắt ngó quanh như muốn tìm một cái gì đó. Kia rồi, những túp lều chằng đụp bằng ni lông, thấp lè tè dưới gốc cây. Gọi là lều cho nó sang, cho nó ra dáng là nơi con người có thể chui ra chui vào thôi. Xung quanh lều, đủ thứ chổi cùn giế rách tấp vào đó. 

Sunday, 14 July 2013

CÁI LƯỠI KHÔNG XƯƠNG.



Trưa nay, 14/7,  đang chuyển kênh trên tivi thì nghe thấy VTC1 đang nói về Hoàng Sa và Trường Sa. Không nhớ cụ thể, nhưng đại để là Trường Sa, Hoàng Sa thuộc chủ quyền của Việt Nam, và bảo tàng Quân sự trên đường Điện Biên Phủ là địa chỉ đến quen thuộc của người dân thủ đô, quan tâm tìm hiểu những bằng chứng, chứng minh chủ quyền của Việt Nam về Hoàng Sa và Trường Sa!!!

Mới nghe thấy thế mình đã muốn nổi đóa lên. Sao cái lưỡi của họ dẻo quẹo thế nhỉ? Sao mà quên nhanh thế, chuyện bao nhiêu lần người biểu tình chống Trung Quốc bị đánh, bị bắt chỉ vì hô Hoàng Sa- Trường Sa - Việt Nam cũng ở ngay trước cửa nhà bảo tàng này? Giống hệt như lúc trước phát loa oang oang, kêu ghi nhận tấm lòng yêu nước của bà con, lúc sau thì đổi giọng, giở mặt, vu cho bà con gây rối để rồi ào ào xông vào đánh, đạp, bắt lên xe buýt, nhẹ thì cho sang trại phục hồi nhân phẩm, nặng thì cho vào Hỏa Lò!

Rồi nữa, có câu phát thanh viên nữ nói Hoàng Sa đã bị xâm lược cách đây gần 40 năm. Mình cố lắng nghe mà không thấy nói kẻ nào xâm lược. Dạo nào cộng đồng mạng từng bức xúc ầm ầm về chuyện, sách giáo khoa không dám nói Hai Bà Trưng chống giặc ngoại xâm nào.

Những cái này không gọi là hèn thì là gì? Phải nói là hèn đau hèn đớn. Muốn chửi toáng lên quá.

Friday, 12 July 2013

Quê Choa: Chảy máu chất…gái

Quê Choa: Chảy máu chất…gái: Lê Tự   Gái Việt đợi ở c.ty môi giới lấy chồng Đài Loan hoặc Đại Hàn Chảy máu chất sám thì người ta nói lâu rồi, nói chán rồi, bây ...

Friday, 5 July 2013

“Sống ở xã hội này thì phải biết ngậm miệng hoặc nịnh hót để mà sống em à”



Nguyễn Thùy Linh
Hôm qua Linh có một cuộc trò chuyện khá thú vị với một anh sinh viên năm tư trường ĐH Bách khoa TPHCM, xin ghi lên đây để mọi người cùng đọc và suy ngẫm:
-    Chào em, anh vẫn thường xuyên theo dõi các status của em, rất hay nhưng anh không giám like và comment, lý do thì chắc em cũng biết (cười)
-    Anh có đọc là em vui rồi, em sợ các bạn sinh viên vừa đọc được vài câu đã tắt ngay (cười)
-    Anh thấy em nêu ra được những vấn đề khá cụ thể, tuy nhiên lại không thấy em đưa ra cách giải quyết những vấn đề đó ?
-    Mong muốn của em là mang sự thật đến với nhiều người đặc biệt là các bạn sinh viên, còn cách thức để giải quyết những vấn đề đó thì phải để những nhà trí thức yêu nước có kinh nghiệm và sự từng trải đưa ra. Em nói thì có ai nghe, hơn nữa nếu em có đưa ra những ý kiến đó chắc có lẽ em sẽ vào tù sớm

VIẾT CHO NHỮNG NGƯỜI TÙ THƯỜNG PHẠM (Không có giáo dục hướng thiện, chỉ có cưỡng bức lao động)

Bao nhiêu năm nay, chúng ta nghe đài báo nói sơ bộ về mặt nổi (tinh thần) của các nhà tù nhiều rồi. Giờ đến lượt ta nghe người trong cuộc, nói về cụ thể về những gì bên trong nhà tù xem sao. 

 Nguyễn Bắc Truyển.

Tôi có cơ hội sống tại phân trại 1 – trại giam Xuân Lộc (Đồng Nai) từ tháng 8/2007 đến tháng 4/2008. Trong thời gian này tôi ở khu nhà giam số 6 trong phân trại cùng với 150 tù nhân thường phạm.

Phân trại 1 có khoảng 10 khu nhà giam, khoảng gần 1.000 tù nhân, 01 hội trường, 01 canteen. Khi tôi ở đây thì dãy nhà giam riêng đang xây dựng ở phía cuối phân trại gần khu giam kỷ luật và trạm xá. Nghe tù “xây dựng” nói là khu này sẽ dành cho tù nhân chính trị. Cảm giác lúc đó thật bình thản, người ta có thể thấy kim tĩnh của mình trước lúc chết, còn tôi thì thấy phòng giam đang xây để giam mình trong tương lai.

Ngày 17/8/2008, tôi đến phân trại 1 – trại giam Xuân Lộc với anh Huỳnh Nguyên Đạo, cùng vụ án và anh Trần Quốc Hiền của một vụ án chính trị khác. Phân trại 1 rộng khoảng 5 ha (50.000 m2) xây dựng rất kiên cố, tường bê tông cao 5 m bao quanh khu trại giam. Cảm nghĩ tôi lúc đó, phân trại 1 giống như một trại lính, cho tôi một cảm giác tốt hơn khi bị giam tại số 4 Phan Đăng Lưu (Sài Gòn) hay ở Chí Hòa và Bố Lá.

Tuesday, 2 July 2013

AI ĐỌC BÁO NHÂN DÂN VÀ HÀ NỘI MỚI?




Người xưa nói: giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời.

Trong chuyện đọc báo thì cụ nhà tui cũng rứa. Thói quen đọc báo giấy bao nhiêu năm cụ vẫn không bỏ được, mặc dù có lần đã bảo: đọc xem nó nói láo cỡ nào.

Thôi thì đành chiều cụ, hàng quý ra bưu điện đặt nhõn một tờ Hà Nội mới (HNM).

Tháng ngày mê mải thế nào mà tui quên béng mất đặt báo quý III. Sáng nay ra sạp báo khá to ở chùa Hà, hỏi mua một tờ HNM. Bà chủ sạp lắc đầu bảo:

-    Không có!

-    Không có hay là hết hả chị?

-    Ôi giời ơi, là không có. Bây giờ chị cứ hỏi báo Nhân dân với báo Hà Nội mới thì chả đâu có cả. Ai đọc? Chỉ có các cơ quan đoàn thể được phát không thì người ta mới đọc thôi.

Monday, 1 July 2013

Định hướng Xã hội chủ nghĩa là nông thôn hóa thành phố?





Đang lướt FB thì tình cờ thấy cái này. hay hay, trưng lên để bà con xem cho vui. Chắc chắn nó có nhan nhản ở khắp nơi, mà trong lúc hối hả ngược xuôi giữa dòng đời, chúng ta chả có thời gian để ý tới

 
 
Ha ha! Phong trào nông thôn hóa thành phố! 

Không hoang tưởng tý nào. Mới năm 2010 đây thôi, UBND TP Hà Nội đã dùng một cái quy định về việc thu hồi đất, để thực hiện dự án đầu tư và thu hồi đất, giao đất làm nhà ở nông thôn tại địa điểm dân cư nông thôn trên địa bàn TP Hà Nội, áp dụng vào việc thu hồi đất chung cư ở Thành Công, Ba Đình, Hà Nội. 

Hóa ra, hơn 90 tòa nhà chung cư 5 tầng cũ của phường Thành Công, thuộc quận Ba Đình là địa điểm cư dân nông thôn đấy. Dân có thắc mắc thì chả biết thắc mắc với ai, vì chính quyền chưa bao giờ ra mặt đối thoại với dân.



Huy Cận Và Bùi Giáng



Sưu tầm trên facebook - https://www.facebook.com/dung.quoc.14?hc_location=stream
.. Huy Cận, Thứ Trưởng bộ văn hóa, có bài thơ được Bùi Giáng sửa lại khi mang ra giảng dạy. Huy Cận biết được, phục tài sửa thơ của họ Bùi nên lúc vào miền Nam đã cho người tìm Bùi Giáng để thăm. Nhưng, sau 75 Bùi Giáng đã thành “Chủ Cái Bang”, biết đâu mà tìm. Nhân viên ông Thứ Trưởng tìm đến nhờ họa sĩ Hồ Thành Đức, bởi sau 75 nơi ở của họa sĩ xem như chỗ vãng lai của nhiều nhân vật văn nghệ miền Bắc.

Anh Đức chạy kiếm nhà thơ và khuyên ông: “Anh à, đến thăm ông Thứ Trưởng, anh phải ăn mặc cho đàng hoàng, về nhà em tắm rửa rồi lấy áo quần em thay”. Bùi Giáng không nghe cứ mặc nguyên áo quần rách rưới hôi hám, ai đời quần xà lỏn mà thắt cà vạt, lại tòn ten trên người lon hũ linh tinh. Lúc đến dinh ông Thứ Trưởng, người bảo vệ không nhịn được cười và sau một hồi hạch hỏi anh ta bảo với nhà họa sĩ:

- Giờ này ông Thứ Trưởng đang ngủ, ông không thể vào được.

Nói với con về UYÊN - KHA



Lưu Gia Lạc
Cafe với con trai, lâu rồi hai bố con mới có dịp, con đã trở thành một chàng trai rắn rỏi rồi .
-    Bố nghĩ sao về anh chị Uyên Kha, con rất khâm phục anh chị ấy .
-    Ừ anh chị ấy cũng thật đáng để khâm phục, nhưng con đừng thần tượng hóa anh chị ấy, quý mến và cảm phục anh chị ấy là được rồi con ạ . Thực ra anh chị ấy cũng chỉ là những sinh viên bình thường, có những sự quan tâm rất bình thường của một công dân với xã hội, nhưng trong bối cảnh hiện nay họ là những người dũng cảm, họ vụt trở lên phi thường khi cái đám người vô lương kia đã đàn áp và bỏ tù anh chị ấy, dùng đủ trò hạnh hạ nhằm khuất phục những con người bình thường ấy .
-    Họ có tra tấn không bố ?

Wednesday, 26 June 2013

NHỮNG ĐIỀU NÊN GHI NHỚ TRONG CUỘC ĐỜI



Đây là một lá thư riêng của Ông Tôn Vận Tuyền, viện trưởng viện Quốc Gia Hành Chánh, một chánh khách nổi tiếng Đài Loan gởi cho các con của ông lúc còn sống, bây giờ mới thấy lưu hành trên internet, được nhiều phụ huynh đọc và cảm xúc sâu đậm.
Tôn Vận Tuyền để lại những lời căn dặn như sau:
Các Con thân mến,
Viết những điều căn dặn này, Ba dựa trên 3 nguyên tắc như sau :
1. Đời sống là vô thường, không ai biết trước mình sống được bao lâu, có những việc cần nếu được nói ra sớm để hiểu thì hay hơn.
2. Là cha của các con, nếu không nói ra thì chắc không ai nói rõ với các con những việc nầy đâu!
3. Đây là kết quả bao kinh nghiệm xương máu, thất bại đắng cay trong cuộc đời của bản thân mà Ba ghi nhận được, Nó sẽ giúp các con tránh được những nhầm lẫn oan phí trên con đường trưởng thành của các con.
Dưới đây là những điều nên ghi nhớ trong cuộc đời :

Thủ phạm chặn facebook lộ diện ?



Trong khi tôi cứ vò đầu bứt tai, ngồi chờ sau mỗi cú click chuột, miệng chửi rủa cái máy cà tàng của mình rởm quá, hoặc do mình dùng 3G nên chậm quá, thì thủ phạm hóa ra lại là cái ni.
https://www.facebook.com/BBCVietnamese



LÒNG TIN



Lưu Gia Lạc
https://www.facebook.com/gialac.luu?hc_location=stream
Khi người nông dân bị đẩy ra khỏi mảnh đất đã nuôi sống bao thế hệ của họ, tức là họ đã bị tước đoạt hết tư liệu sản xuất. Nhiều người trở thành những công nhân, nhà buôn đều trong tình trạng bất đắc dĩ. Số còn lại trở thành những người ăn mày ăn xin, sống vạ vật nơi đầu đường xó chợ ... Một số nghiễm nhiên trở thành " bảo vệ " không lương ở vườn Hoa Mai Xuân Thưởng, hay hè phố gần các cơ quan công quyền của đảng và chính phủ .
Đến nay họ không còn lạ gì ai là thủ phạm gây ra cho họ cái thảm cảnh ấy. Thế nhưng cứ nhìn vào những lá cờ đỏ sao vàng, phấp phới bay trên những cánh đồng mà người nông dân quyết " sống chết " để giữ ấy, tôi thầm than lên rằng họ chưa đoạn tuyệt được với quá khứ, rằng họ mới chỉ là " sống chết " nửa vời ...
Đó có thể chỉ là cảm nhận của riêng tôi nhưng dẫu sao tôi cũng nên nói ra, giãi bày ra đây để chia sẻ cùng bà con .
Tôi chỉ có thể tin bà con thực sự sống chết với mảnh đất dấu yêu của mình, khi bà con chỉ có một niềm tin duy nhất là tin vào chính mình. Và có lẽ điều đó mới có thể giúp bà con làm nên điều kỳ diệu, ở nơi mà đồng tiền sai khiến được cả các cơ quan công quyền, sai khiến được cả những con người mà nhiệm vụ của họ là thực thi công lý, bảo về pháp luật ... bảo vệ tổ quốc, bảo vệ lãnh thổ và lãnh hải .
Chỉ có như thế bà con nông dân ta mới có hy vọng giữ được đất, giữ được chính mình .

Tuesday, 25 June 2013

Thần hồn nát thần tính.



Hô hô, ngày mai có chuyện gì vậy ta?

Tối nay thiên hạ xôn xao hỏi nhau, chuyện bỗng dưng được công an khu vực quan tâm hỏi thăm, xem ngày mai có đi đâu không. Mai mới là thứ tư, có phải chủ nhật đâu nhỉ?

Mai có sự kiện gì thế nhỉ?

Chả ai biết. Nhưng các anh công an lại biết. Tài thật! Mà biết cái gì thế?

Có người lại nghĩ: hay là có đảo chính?

Nghĩ mà đau cả ruột. Cái này đúng là thần hồn nát thần tính đây.

“Nếu một ngày tôi phải vào tù , Tôi muốn được vào nhà tù cộng sản”



Sau khi blogger Trương Duy Nhất bị bắt, có kẻ từ trước đến nay im re bỗng rú lên mừng rỡ: Rồi sẽ đến lượt chúng mày!

Chúng mày đây hẳn là những kẻ dám nói không yêu chế độ, dám phản đối anh bạn vàng trong vấn đề xâm lấn biển Đông?

Tiếp đến bắt blogger Phạm Viết Đào. Rồi tin đồn sẽ bắt thêm nhiều blogger khác nữa. Nhiều kẻ hý hửng ra mặt, nhặng xị lên.

Tôi chợt nhớ thái độ đám côn đồ đuổi đánh, bắt người biểu tình trước cổng trại Lộc Hà. Lúc đó, chúng tưởng như đang ở thế thắng nên rất hung hãn. Mũi chúng phồng lên, mắt trợn trừng đầy đe dọa. Nhưng chỉ sau mươi phút, chúng lại trở nên hiền lành. Một gã tái mặt khi bị một người phụ nữ  chỉ vào mặt hắn, giận dữ gào lên:

-    Tao nhớ cái mặt mày nhé, mày là thằng đánh tao nhé.

Hắn to béo, đứng trước mặt tôi và lúng búng nhìn ra chỗ khác:

-    Chị buồn cười nhỉ...

Wednesday, 19 June 2013

Trả lại tiền



Đọc bài này trên facebook. Không thấy nó bậy, nó tục tĩu hay tầm thường. Chỉ biết thấy nghen ứ nơi cổ họng.

bởi Dung Dang (Ghi Chú) viết vào ngày 19 tháng 6 2013 lúc 12:23
https://www.facebook.com/notes/dung-dang/tr%E1%BA%A3-l%E1%BA%A1i-ti%E1%BB%81n/514592551930972 

Cơn thèm đàn bà bắt gã đạp xe loanh quanh trong thành phố. 
Đường Hồng Thập Tự lác đác chị em ta đứng thập thò dưới các gốc cây. “Xe qua lại nhiều quá, không được.” 
Gã đảo quanh công viên trước cổng Dinh Độc Lập cũ. Tối. Mỗi gốc cây đều thấp thoáng bóng người. Vài tay cũng đạp xe rảo rảo giống gã. “Ðược rồi.” 
Gã tấp vào một gốc cây. 
Một ả ló ra kéo tay gã: 
“Dzô sát trong đây.” 
“Nhiêu?” 
“Hai chục.” 
“Không có đủ.” 
“Dzậy có nhiêu?” 
“‘Thổi’ không thì nhiêu?” 
“Mười.” 
“Vẫn không đủ.” 
“Dzậy chớ muốn nhiêu?” 
“Có năm thôi.” 
“Hổng được. Đụ má… Chưa mở hàng.” 

PHÓNG SỰ: 30 PHÚT KHẨU CHIẾN GIỮA EM VÀ ĐÁM ĐẦY TỚ NHÂN DÂN




Mời bà con giải lao tý ạ.
Nguồn: http://www.otofun.net/threads/484026-30-phut-khau-chien-giua-em-va-dam-day-to-nhan-dan-o-quan-toan

Sáng nay dậy sớm, đang bon bon trên đường từ HN về Hải Phòng, phi 1 mạch tới Quán Toan mới có 6h45, chắc mẩn phen này có nhiều thời gian ăn sáng cafe đây. Ai ngờ, vừa tới đầu trạm soát vé Quán Toan thì một cái áo vàng quen thuộc phi ra giữa đường chặn đầu xe mình lại, từ từ tạt vào lề đường, xuống xe. Sau đây là diễn biến câu chuyện:
Đầy tớ 1:  (Trung tá, tầm hơn 52 tuổi): Đề nghị anh cho kiểm tra giấy tờ
Dân ngu: Tôi vi phạm lỗi gì đấy?
Đầy tớ 1: Anh phạm lỗi vượt sai quy định, vượt về bên phải xe khác
Dân ngu: Cho tôi hỏi lỗi vượt phải là như thế nào?
Đầy tớ 1: Anh không hiểu luật à?
Dân ngu: Tôi hiểu, tôi hỏi xem anh có hiểu không, giải thích cho tôi xem vi phạm thế nào?
Đầy tớ 1: (Bắt đầu cáu tiết): Phun ra một tràng ba la gì đó, nhất định đòi kiểm tra giấy tờ

Friday, 14 June 2013

Ngày nay trên đất nước này, vẫn tồn tại những hình phạt man rợ như thế.



Đọc những dòng này, tôi không thể tin được trên đất nước mình đang sống, vẫn còn những cảnh tượng kinh tởm đến thế. Không có một đất nước văn minh nào lại đối xử man rợ với tù nhân như vậy, cho dù đó là kẻ phạm tội tay đình nhất là giết người.

Tôi đã bàng quan đến mức chưa một lần đọc  về những gì Trần Huỳnh Duy Thức viết, hay người khác viết về anh. Nhưng tôi đã nghe những người tôi kính trọng nói về Duy Thức. Đó thực sự là người có tài.

Than ôi! Người lanh lẹ một chút đã đủ chuốc lấy sự ghen tức, kèn cựa nữa là người có tài?

Nhưng câu chuyện dưới đây không hề khiến cho tôi sợ hãi mà chỉ thấy phẫn uất. Liệu các ông bà Nghị có biết điều này không? Có điều luật nào cho phép các nhà tù được đối xử với tù nhân vô nhân đạo như thế không? Nó khác gì nhà tù Sơn La hay Côn Đảo cách đây hơn nửa thế kỷ? 

Tôi tự hỏi, có cái gì bên trong tâm hồn những người cai quản các trại giam này (một cách gọi khác của nhà tù) ? Khi họ hả hê khi hành hạ những người tù như thế, đồng nghĩa với việc họ không còn là con người bình thường. Thực sự họ không đủ tư cách...

Thursday, 13 June 2013

Ơ! SẾP LẠI VÀO Ạ?


 
Sếp năng đi công tác lắm. Tháng trước sếp vừa vào kiểm tra dự án. Việc to bé nhẽ ra đều có thể chỉ đạo qua telephone, hoặc phách phiệc. Nhưng sếp là người rất có tinh thần trách nhiệm, nên luôn đi sâu đi sát nhà thầu. Mỗi lần ra vào, tiền vé máy bay, tiền phòng, nhà thầu cun cút ra trả tiền xong lại đưa vé và hóa đơn đỏ cho sếp về thanh toán với tài vụ. Chưa kể ăn uống nhà hàng, mỗi lần đi là cả một dàn cán bộ nhà thầu đi theo tiếp. Rượu sếp uống toàn loại hảo hạng cả. Thế nên tuy bề ngoài nhà thầu cười rõ tươi để đón sếp, nhưng trong ruột héo hắt lắm.

Vậy mà sếp vừa mới về tháng trước, tháng sau lại thấy sếp bay vào. Nhà thầu ngạc nhiên:

- Ơ! Sếp lại vào ạ?

- Ờ, lần này ta vào về việc khác chứ!

Lạy hồn! Sếp để cho chúng em có thì giờ làm ăn, chứ cứ đón sếp xoành xoạch thế này sống làm sao nổi?

Friday, 7 June 2013

CUỘC CHIẾN KHÔNG CÂN SỨC VÀ CHUYỆN CON GIUN XÉO LẮM CŨNG QUẰN



Không biết trong đầu họ nghĩ gì khi diễn mãi cái trò bắt người biểu tình theo kiểu như thế này. Trong số những người bị bắt vài ba lần, có vẻ như không dọa được thêm nữa, họ đưa người ta về nhốt trong trại Lộc Hà đến hết giờ thì…. mời bác/chị/anh về. Nhưng với những người mới bị bắt và trẻ một tý thì kiểu gì cũng lăn tay, chụp ảnh như tội phạm để khủng bố tinh thần trước đã.

Chiều chủ nhật, tôi đoán chắc có thả người ở Lộc Hà thì cũng phải chiều tối nên bình tĩnh vào mạng, đọc qua tin tức, hẹn mấy anh chị em cùng sang Lộc Hà đón người.

Gần 2 giờ chiều chúng tôi mới sang đến Lộc Hà. Ở đó đã có chừng ba chục người đang ngồi vạ vật bên lề đường. Cạnh đó vẫn là những gương mặt quen thuộc nhưng không thân thiện. Có lẽ lần này do người biểu tình khá đông, nên những bộ mặt này không tỏ vẻ trâng tráo và khiêu khích như lần trước mà chỉ ngồi im lìm như chờ đợi một điều gì đó.

Thursday, 6 June 2013

Ngụy biện chồng lên ngụy biện



Bài dài, nhưng rất bổ ích. Khi không đồng tình về một vấn đề nào đó, không phải ai cũng dễ dàng diễn đạt được bằng lý lẽ sắc bén và logic. Đọc và tham khảo những bài viết như thế này, nó giúp chúng ta tự tin hơn khi phản biện. Cho dù những người bị phản biện cố tình "cùn" một cách cố hữu, thì tôi tin trong lòng họ không thể không có chút "băn khoăn" tự vấn.

Đoan Trang

Trong vài ngày qua, trên cộng đồng Facebook có lan truyền một bài viết với nội dung chỉ trích việc phát động biểu tình là “lợi dụng lòng yêu nước”. Xét thấy bài viết phạm quá nhiều lỗi lập luận, tôi xin được dành entry sau đây để phân tích về sự ngụy biện, phi logic của nó.

Điều đầu tiên và thông điệp cuối cùng tôi muốn nói trong khuôn khổ entry này, là sự cần thiết phải tôn trọng quyền tự do ngôn luận, tự do biểu đạt của công dân. Do vậy, mặc dù entry nhằm chỉ ra các lỗi ngụy biện của tác giả, nhưng tôi hết sức tôn trọng quyền của tác giả được bày tỏ ý kiến về các cuộc biểu tình ở Việt Nam. Cũng cần nói thêm, không phải không có những điều tôi đồng ý và chia sẻ quan điểm với tác giả, nhưng đó là chuyện nằm ngoài bài viết dưới đây.


* * *

“Thứ nhất, động thái khiêu khích vừa rồi của Trung Quốc nằm trong chuỗi các động thái với mưu đồ độc chiếm biển Đông và “nắn gân” các nước có tranh chấp rất tinh vi. Tuy nhiên, cách thể hiện sự khiêu khích của Trung Quốc chỉ là những lời tuyên bố. Theo thông lệ Quốc tế, hành xử của Việt Nam trước sự khiêu khích này không thể nào khác hơn ngoài những tuyên bố phản đối của các Tổ chức, cá nhân có thẩm quyền và Nhà nước ta đã thực hiện đúng với những gì cần làm”.

Tất nhiên là trong những sự biến vừa qua, (thật may mắn mà) sự khiêu khích của Trung Quốc (mới) chỉ là những lời tuyên bố. Và chúng ta cũng cần hiểu là, từ trước đến nay, ngay cả khi Trung Quốc có những hành động khác xâm hại đến lợi ích Việt Nam, mà vì một lý do nào đó mà truyền thông Việt Nam không đưa tin, thì chúng ta cũng đâu có biết. Sự thực rất có thể là nghiêm trọng hơn dư luận tưởng nhiều, và ngược lại, cũng có thể là nhẹ nhàng hơn nhiều – đến nỗi chúng ta rất khó có thể khẳng định “sự khiêu khích của Trung Quốc chỉ là những lời tuyên bố”. Khi không được cung cấp thông tin đầy đủ, minh bạch, mọi khẳng định về động thái của Nhà nước (dù là Việt Nam hay Trung Quốc) đều có thể là võ đoán.

Trên thực tế, Trung Quốc đã từng có những hành động thật sự xâm hại đến lợi ích của Việt Nam trên Biển Đông, chứ không dừng lại chỉ ở tuyên bố. Cắt cáp tàu Bình Minh 2, gây rối cáp tàu Viking 2, bắt giữ ngư dân Việt Nam… là các ví dụ rõ ràng.

Wednesday, 5 June 2013

LÒNG TIN CHỈ LÀ CANH BẠC ?



Gần đây, truyền thông nhà nước có vẻ mạnh dạn đưa tin về các vụ Trung Quốc xâm phạm chủ quyền trên biển Đông, các vụ tấn công ngư dân ngay trong lãnh hải... Nhưng chỉ đơn thuần là đưa tin, chứ không hề cho người dân thấy một biện pháp tích cực, mang tính quyết liệt nào ngoài “võ mồm”. Dân chán nghe cái câu “cực lực phản đối” và “yêu cầu” của Bộ ngoại giao lắm rồi. Nhìn sang dân và lãnh đạo nhà anh Philipin mà thèm.

Tuesday, 4 June 2013

KHÔNG THỂ ĐỂ ĐẢNG VÀ NHÀ NƯỚC LO ĐƯỢC


Khi có kêu gọi biểu tình trên mạng, điều đầu tiên tôi nghĩ là bố lại phải ăn bánh bích quy trừ bữa. Nghĩ nát óc cách thu xếp thế nào để tôi có thể ra khỏi nhà trước buổi chiều thứ bảy, vì nếu họ chặn như lần trước, họ sẽ không chờ đến sáng chủ nhật. Rốt cục năm mươi mấy tuổi đầu vẫn đi “bụi”. Trong khi tôi ra khỏi nhà từ đời tám hoánh, ở nhà họ vẫn canh tôi từ tối thứ bảy.

Có ra ngoài mới biết, chả phường nào người ta làm như vậy. Thế nên tôi tức lắm. Bụng bảo dạ phen này về sẽ ra tận phường làm cho ra nhẽ.

Thursday, 30 May 2013

Dân với đại biểu quốc hội ư? Còn cách xa nhau lắm lắm...


Chuyện cũ kể lại thôi. Đôi khi cái khó khăn nhất lại đến từ phía bạn không ngờ tới. Bạn hăm hở viết thư gửi cho người đại diện của bạn, mọi việc viết thư, dán phong bì xong xuôi, chỉ mỗi việc điền cái địa chỉ của người đại diện cho bạn là xong. Cứ tưởng anh Gúc gồ là nhất, gõ một nhát là sao Hỏa cũng hiện ra ngay cho bạn. Thế mà riêng cái địa chỉ của các đại biểu quốc hội Việt Nam, thì đến anh Gúc gồ cũng bó tay.com

Người vãi linh hồn



Truyện ngắn của Vũ Bão 

Nếu mọi chuyện trên đời đều diễn biến đúng như ta dự định thì đến bây gờ tôi chẳng còn gì mà viết về trận đánh bốt Chè năm ấy nữa. Công tác chuẩn bị chiến trường tiến hành đúng tinh thần chỉ đạo của phòng tham mưu. Số liệu biến động về quân số và vũ khí của địch được điểm từng ngày. Sơ đồ phòng ngự bốt Chè được vẽ đi vẽ lại đến độ tin cậy gần như tuyệt đối. Trinh sát hoả lực kiểm tra đi kiểm tra lại toàn bộ hoả điểm, đánh dấu bằng đủ các loại lý hiệu trên sơ đồ. Thế là chắc quá chứ gì ! 

Chiến tranh không phải trò đùa, chỉ có một bên bắn súng và một bên chỉ được quyền ăn đạn. Phải công nhận tên đại uý chỉ huy trưởng bốt Chè là một tay cáo già trong chiến trận, biết giấu chủ bài. Mặc cho mỗi lần trinh sát hoả lực, quân ta nhử thế nào, hắn vẫn ghìm không cho hai ổ đại liên găm ở hầm ngầm phát hoả. Chính vì thế, khi đại đội chúng tôi bung hàng rào tiến vào trung thâm theo đội hình đầu nhọn đuôi dài, hắn mới cho hai ổ đại liên ở hầm ngầm bắn chéo cánh sẻ. Ðợt tiến công của chúng tôi bị chặn khựng lại. Cả đại đội nằm dán bụng xuống đất, không ngóc đầu lên được. Giá có phép gì dũi được đất, dìm cả người xuống, chúng tôi mới hy vọng giữ được cả gáo lẫn càng. 

Monday, 27 May 2013

Người có triệu chúng tôi, tôi chỉ có một Người



Đọc lại bài thơ đã cách mấy chục năm của nhà thơ Lưu Quang Vũ mà tưởng như  mới đâu đây. Đắng hết cả lòng dạ.
 
VIỆT NAM ƠI !

Những áo quần rách rưới
Những hàng cây đắm mình vào bóng tối
Chiều mờ sương leo lắt đèn dầu
Lũ trẻ ngồi quanh mâm gỗ
Lèo tèo mì luộc canh rau.

Mấy mươi năm vẫn mái tranh này
Dòng sông đen nước cạn
Tiếng loa đầu dốc lạnh
Tin chiến trận miền xa.