Thứ Bảy, ngày 19 tháng 1 năm 2013

Các cụ biết cả! Mọi người biết cả! Chỉ là không làm gì thôi.



Hôm qua vào bệnh viện lấy thuốc cho bố. Trong khi đứng chờ, thấy hai bác già nói đến cấm biểu tình chống Trung Quốc. Miềng giả vờ ko biết gì, hỏi sao lại cấm hả bác?
-     Ờ thì nếu dân mình biểu tình, nó sẽ đánh phá biên giới mình, phức tạp lắm.
-     Hồi Trung Quốc nó đánh mình năm 79, cả bộ đội mình cũng tham gia biểu tình phản đối  Trung Quốc đấy thôi bác? Sao giờ lại cấm nhỉ?
-     Thì ...vậy!
-     Vua ngày xưa còn nói được, là một tấc đất tiền nhân để lại không được để lọt vào tay kẻ khác bác nhỉ? - Thực xí hổ là lúc đó chả nhớ tên của Vua Trần Nhân Tông.
-     Chậc!...thì thế!
-     Bác nhỉ? Ngày xưa vua Tự Đức còn đi thuyền ra tận Hoàng Sa cơ đấy
Bác ấy cười, hất hất cái đầu vẻ...gì gì đó
-     Thì ngay đến thời Nguyễn Văn Thiệu vẫn còn giữ được nữa là...
-     Ừ, có giữ được...nếu ngày đó... Châc!
Không ai nói tiếp nữa. Đến lượt bác ấy vào khám, thế là câu chuyện cũng dừng ở đó.


Tối qua đang ngồi lướt facebook, một cô bạn cùng cơ quan cũ gọi điện:
-     Sướng nhớ, bây giờ đang đánh nhau trên mạng đấy nhớ.
Miềng chả hiểu gì, vội hỏi:
-     Đánh nhau? Ở đâu? Ai đánh ai?
-     Thì ông Thanh...ấy
Ối chao. Cô bạn này thuộc diện chưa bao giờ quan tâm đến chánh trị. Suốt ngày chỉ lo kiếm tiền, chợ búa bếp núc. Thậm chí cứ khuyên miềng: chả làm gì được đâu chị ơi, cả cái bộ máy này nó thế...
Chả cần hỏi, miềng cũng biết cô ý nói về chuyện gì. Là chuyện ông Bá Thanh hô rõ to: sẽ "hốt liền", không nhiều lời nghen.
Thiên hạ kẻ cười, người giễu, bảo: chờ xem!
Ờ. Mấy chuyện về bác Bá làm ở Đà Nẵng trước cũng có nghe. Hay có, dở có. Thôi thì công tội lịch sử cũng sẽ ...phân tích sau. Giờ thì để xem bác Bá có hốt được cái "bầy sâu" trong cái chánh phủ này hông. Mong lắm!
Uh! Thế ra chuyện mấy bác bên thanh tra chính phủ sốt sắng đi kiểm tra, bẩu phát hiện ra có nhiều sai phạm ở Đà Nẵng...rồi yêu cầu kiểm điểm gì gì đó từ chủ tịch đến các phó chủ tịch thành phố...đã lan đến tận tai mấy bà nội trợ rồiiiiii.
He he! Miềng cười bẩu:
-     Kiểm điểm à? Muỗi nhá! Đến đ/c ích xì còn chỉ nhận lỗi là xong. Mấy cái vụ này chỉ gãi ghẻ bác Bá thôi nhá? Kết luận như mấy ông thanh tra chính phủ thì có mà Hà Nội bị trảm đầu tiên?
Cô ấy cũng cười. Chuyện lan man sang vấn đề "thối nát" ở cơ quan, bảo may mà chị nghỉ hưu rồi, chứ không có ối cái để mà viết bờ lốc.

2 nhận xét:

  1. Lộ rõ mặt những kẻ cõng rắn cắn gà nhà làm con cháu của Lễ Chiêu Thống. Sau đây là những lý do giải thích tại sao chánh quyền VN lại quá nhu nhược với giặc Tàu.

    1. ---- Công hàm của ông Pham Văn Đồng năm 1958 mớm mồm cho câu nói của ông Hoàng Tùng, uỷ viên Trung Ương đảng CSVN năm 1974.

    Đọc tin trên RFA, Nguyệt tôi sửng sốt với ông Hoàng Tùng, uỷ viên Trung Ương đảng CSVN về việc đảng CSVN giao Hoàng Sa cho Trung Cộng “giải phóng” dùm từ tay người huynh đệ VNCH năm 1974. Đảng CSVN bán nước thấy rõ:

    “Vì ta bận đánh Mỹ, không có thời gian và chưa đủ khả năng để giải phóng Hoàng Sa nên nhờ bạn Trung Quốc giải phóng. Sau này mình thống nhất đất nước rồi phía bạn sẽ trả cho mình.” (theo Hoàng Tùng, uỷ viên Trung Ương đảng CSVN)

    Giáo sư Hà Văn Thịnh thuật lại lời nói này của ông Hoàng Tùng, Uỷ viên Trung Ương đảng CSVN trong cuộc phỏng vấn với RFA ngày 19 tháng 1 năm 2013:

    http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/the-39th-anniv-of-theloss-of-hoangsa-mlam-01192013092838.html

    2. ------ Mặt trận giải phóng Miền Nam ------
    http://news.southcn.com/z/2011-05/15/content_24100929.htm

    A. MTGPDT Miền Nam VN qua bà Nguyễn Thị Bình (còn sống tại VN và không thấy bà này xuống đường biểu tình chống Trung Quốc. Bà ta yêu nước kiểu gì thế?) và Nguyễn Hữu Thọ đi gặp Mao Trạch Đông ngày 19 tháng 11 năm 1973. Tin của Tân Hoa Xã

    http://news.southcn.com/z/2011-05/15/content_24100929.htm

     1973年11月19日,毛泽东在中南海会见越南南方民族解放阵线中央委员会主席团主席、越南南方共和临时革命政府顾问委员会主席阮友寿等。李德生(右三)参加会见。新华社发

    B. Nhân dân Trung quốc biểu tình ủng hộ Mặt trận giải phóng Miền Nam VN

    http://bbs.voc.com.cn/topic-2611149-1-1.html

    Trả lờiXóa

  2. Mỗi người là một người, không ai giống ai. Nhưng nếu nói về mặt xã hội với những đặc tính của số đông, người Việt Nam dưới chế độ cs hiện nay có bốn nhược điểm trầm trọng đến nổi phải mất nước:

    1- Không nhận biết đúng mức giá trị và sức mạnh của tinh thần đoàn kết dân tộc. Không thực hành tinh thần đoàn kết dân tộc. Đây là nguyên nhân số một dẫn người Việt Nam đến chổ mất nước, bị các cường quốc đàn áp, lợi dung khai thác; bị các dân tộc trên thế giới coi khinh!

    2- Nói nhiều, bàn nhiều, biết để rồi...không làm gì cả! Mọi thứ chỉ trông chờ người nước khác làm cho mình. Đây là biểu hiện của sự sẵn sàng lệ thuộc về tinh thần. Người Việt Nam không có tinh thần tự chủ trên cương vị quốc gia. Đây là câu nhận xét của người nước khác đối với VN.

    3- Không coi các giá trị về mặt đạo đức là kim chỉ nam cho mọi hành vi của mình. Đặc biệt lời nói không đi đôi với việc làm! Điều này làm cho uy tín quốc gia của VN tuột xuống số không trước cái nhìn của thế giới!

    4- Mạnh ai nấy lo, rác nhà ai nấy quét! Hậu quả rác đầy đường, rác khắp mọi nơi, môi trường bị nhiểm độc trầm trọng đến nổi không còn sống nổi nữa! Thói hư tật xấu phát triển lan tràn khắp nơi trong xã hội, đặc biệt là trong bộ máy điều khiển xã hội!

    Sự thật có thể gây phản ứng ở nhiều người khác nhau và làm đau lòng nhiều người, nhưng không nhìn thẳng vào sự thật, người ta không thể thấy được nguyên nhân đã gây ra hậu quả hôm nay. Có nhìn thấy sự thật thì mới có thể tìm ra giải đáp cho Việt Nam.

    Tình trạng này làm cho những người hiểu biết sống, cố gắng gìn giữ bổn phận làm người, và nhân cách của mình... phải đau lòng! Vì muốn thay đổi tình trạng tuyệt vọng này của xã hội Việt Nam, không chỉ một vài nhóm người mà làm được. Điều an ủi là mọi cơn cháy rừng đều bắt đầu từ những đóm lửa nhỏ. Tình trạng hổn loan của Việt Nam do chính hệ thống cai trị gây ra, hiện nay không còn là những đóm lửa nhỏ, mà là những đám lửa. Nếu những đám lửa hiện nay tiếp tục lan rộng, lan nhanh...tình trạng sẽ trở thành trận cháy rừng cuồng nộ không ai có thể chửa được.
    Vọng ngày xanh

    Trả lờiXóa