Cả tuần nay chỉ đọc. Đọc mãi, đọc mãi vẫn không hết tin. Thấy mình sinh ra phải cái thời loạn lạc, lớn lên gặp buổi gian nan. Mình cứ mơ mãi về những miền đất hứa, nghĩ không biết có còn sống để được một lần đặt chân đến đó, chứ đâu dám nghĩ sẽ được sống ở đó.
Vừa nãy nghe Người
buôn gió chửi tục trên facebook của hắn, rằng viết blog tù còn nặng hơn cả giết
người. Thế này thà ghét ai thì giết béng đi, còn hơn là chửi. Đằng nào chả thế.
Mình thì nghĩ
khác. Mình không muốn kể những cái xấu của xã hội nữa mà quay ra thử khen cái
xem sao? Khen từ trên xuống dưới, từ phải sang trái, từ đông sang tây. Khen cho
chết vì sướng đi. Nghĩ vậy mình bỗng bật cười.
Mẹ bảo cái nhà chị công an ở Bộ phàn nàn rằng, bà không đọc nên không biết, chứ chị ấy viết nhiều lắm, dùng những từ rất là kh...kho...oó nghe.
Có bà con làm chứng nhé, tôi chỉ kể chuyện. Có sao nói vậy. Mà các cụ dạy rồi, yêu cho roi cho vọt, ghét cho ngọt cho bùi. Thế này là chính quyền và nhân dân thực ra đang rất yêu quý nhau đấy chứ. Bây giờ mình mà quay ra khen thì có khi lại bị quy tội là ghét, là khen đểu không biết chừng.
May mà bây giờ cả
tổng bí thơ, cả thủ tướng, cả quốc hội cũng nói Trường Sa, Hoàng Sa là của Việt
Nam, thậm chí còn kết tội Trung Quốc đã dùng vũ lực chiếm Hoàng Sa, chứ không
cả cái hội biểu tình từ năm ngoái chả rũ tù như Phan Thanh Nghiên? Hú vía!
Trước đây do mình
mù tịt, nên mới ngỡ ngàng trước vụ xử tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ. Thậm chí phát khóc
vì thất vọng. Sau này đọc nhiều, nghe nhiều thì thấy chuyện xứ ta cứ bảo là
công khai mà lại thành ra không công khai, cả chuyện nói yêu nói ghét đều bị bỏ
tù cũng không còn ngỡ ngàng nữa. Chỉ muốn ngửa mặt lên trời, than một câu rõ
thật là ai oán!
Không chửi nữa
nhá, không kể sự thật nữa nhá. Nhưng cũng không thể khen được. Vậy than thì có
được không? Có bị tù không?
Nói vậy thôi, chứ
bây giờ người ta nhìn nhận vấn đề tù đày không còn thuần là chuyện trộm cắp, đĩ
điếm, tham nhũng hay giết người nữa. Chuyện yêu ghét, đi đứng không theo quy
định cũng có thể bị bắt là chuyện thường. Thậm chí bảo vệ tài sản của mình bị
tù cũng là chuyện thường. (mấy chị nông dân ở Dương Nội chả tù 7 tháng, vì bị
quy là chống người thi hành công vụ, khi kiên quyết bảo vệ đất đai của mình đấy
thôi).
Hàng tháng, mình
đi lĩnh chế độ cho bố, thấy có người còn được trợ cấp tù đày. Ra thế!
Đấy là ở nước mình, chứ bên Nam Phi, ông tổng
thống Nelson Madela trước đó cũng chả bị tù bao nhiêu năm là gì? Rồi ở láng
giềng nhà mình là Miến Điện thì bà Aung San Suu Kyi cũng bị cầm tù chán chê đấy
thây.
Thế nên chuyện tù
đày bây giờ không khiến người ta cảm thấy xấu hổ như ngày xưa nữa. Biết đâu sau
này có khi lại hình thành hẳn một dòng văn chương tù đày, toàn những hồi ức của
những người bị bắt cũng nên.
- Viết blog bày tỏ sự bất đồng chính kiến = 12 năm tù + 5 năm quản chế.
ReplyDelete- Trung tá CA đánh chết nguời tham gia giao thông không đội mũ bảo hiểm bị nhốt trong đồn công an = 4 năm tù.
Chị hãy cứ ngửa đầu lên trời mà than cho thật ai oán vào, nhưng trời thì xa quá, còn người cầm quyền thì ở sát ngay bên đó, chị ạ !
Rất cám ơn những bài viết có lửa của chị Bích Phượng.
Người ta bảo, có cả một bày sâu làm sao diệt hết. Nghĩ cũng phải nhưng ít ai nhắc đến, có những con sâu chưa hóa kiếp người, đó là loài sâu rồng. Không mắt không chân, với bộ não không xương, sống đã lâu ngày quen lẩn thủi trong đất. Bẩn người bẩn cả tính.
ReplyDeleteNhững con sâu rồng, hành khất trong đêm ấy nay đã trở về và gọi lễ hiến thân. Sài Gòn chìm trong nước mắt, khóc người đi . .
Ôi!sao ta lại sinh ra nhầm thời điểm
ReplyDeleteKhi mà quanh ta thế sự điên khùng
Mọi giá trị bị đảo lộn lung tung
Con người sống mà như đang chết!
+Em than giùm hộ chị đấy nhá!