Translate

Sunday, 3 August 2014

GIẤY CHỨNG NHẬN LÀ NGƯỜI!

Câu truyện này được một người đăng trên facebook từ 28/8/2013. Căn cứ tình tiết câu chuyện, nó có vẻ không xảy ra trong thời hiện đại (vì bây giờ làm gì còn tàu chạy bằng than?). Cũng không có tình tiết nào chứng tỏ nó xảy ra ở Việt Nam. Nhưng có một điều chắc chắn, là nó xảy ra trong chế độ xã hội chủ nghĩa.

.Trên đoàn tàu, cô soát vé hết sức xinh đẹp cứ nhìn chằm chằm vào người đàn ông lớn tuổi đi làm thuê.

- Vé tàu!

Người đàn ông lớn tuổi lục khắp người từ trên xuống dưới một thôi một hồi, cuối cùng tìm thấy vé, nhưng cứ cầm trong tay không muốn chìa ra.


Cô soát vé liếc nhìn vào tay anh, cười trách móc :

- Ðây là vé trẻ em.

Người đàn ông đứng tuổi đỏ bừng mặt, nhỏ nhẹ đáp :

- Vé trẻ em chẳng phải ngang giá vé người tàn tật hay sao ?

Giá vé trẻ em và người tàn tật đều bằng một nửa vé, đương nhiên cô soát vé biết. Cô nhìn kỹ người đàn ông một lúc rồi hỏi :

- Anh là người tàn tật ?

- Vâng, tôi là người tàn tật.

- Vậy anh cho tôi xem giấy chứng nhận tàn tật.

Người đàn ông tỏ ra căng thẳng. Anh đáp :

- Tôi… không có giấy tờ. Khi mua vé cô bán vé bảo tôi đưa giấy chứng nhận tàn tật, không biết làm thế nào, tôi đã mua vé trẻ em.

Cô soát vé cười gằn :

- Không có giấy chứng nhận tàn tật, làm sao chứng minh được anh là người tàn tật ?

Người đàn ông đứng tuổi im lặng, khe khẽ tháo giầy, rồi vén ống quần lên

- Anh chỉ còn một nửa bàn chân.

Cô soát vé liếc nhìn, bảo :

- Tôi cần xem chứng từ, tức là quyển sổ có in mấy chữ “Giấy chứng nhận tàn tật”, có đóng con dấu bằng thép của Hội người tàn tật !

Người đàn ông đứng tuổi có khuôn mặt quả dưa đắng, giải thích :

- Tôi không có tờ khai gia đình của địa phương, người ta không cấp sổ tàn tật cho tôi. Hơn nữa, tôi làm việc trên công trường của tư nhân. Sau khi xảy ra tai nạn ông chủ bỏ chạy, tôi cũng không có tiền đến bệnh viện giám định…

Trưởng tàu nghe tin, đến hỏi tình hình.

Người đàn ông đứng tuổi một lần nữa trình bày với trưởng tàu, mình là người tàn tật, đã mua một chiếc vé có giá trị bằng vé của người tàn tật…

Trưởng tàu cũng hỏi :

- Giấy chứng nhận tàn tật của anh đâu ?

Người đàn ông đứng tuổi trả lời anh không có giấy chứng nhận tàn tật, sau đó anh cho trưởng tàu xem nửa bàn chân của mình .

Trưởng tàu ngay đến nhìn cũng không thèm nhìn, cứ nhất quyết nói :

- Chúng tôi chỉ xem giấy chứng nhận, không xem người. Có giấy chứng nhận tàn tật chính là người tàn tật, có giấy chứng nhận tàn tật mới được hưởng chế độ ưu đãi vé người tàn tật. Anh mau mau mua vé bổ sung.

Người đứng tuổi bỗng thẫn thờ. Anh lục khắp lượt các túi trên người và hành lý, chỉ có hơn 50 ngàn đồng, hoàn toàn không đủ mua vé bổ sung. Anh nhăn nhó và nói với trưởng tàu như khóc :

- Sau khi bàn chân tôi bị máy cán đứt một nửa, không bao giờ còn đi làm được nữa. Không có tiền, ngay đến về quê cũng không về nổi. Nửa vé này cũng do bà con đồng hương góp mỗi người một ít để mua giùm, xin ông mở lượng hải hà, giơ cao đánh khẽ, nương bàn tay cao quý, tha cho tôi.

Trưởng tàu nói kiên quyết :

- Không được.

Thừa dịp, cô soát vé nói với Trưởng tàu :

- Bắt anh ta lên đầu tàu xúc than, coi như làm lao động nghĩa vụ.

Nghĩ một lát, trưởng tàu đồng ý :

- Cũng được.

Một đồng chí lão thành ngồi đối diện với người đàn ông đứng tuổi tỏ ra chướng tai gai mắt, đứng phắt lên nhìn chằm chằm vào mắt vị trưởng tàu, hỏi :

- Anh có phải đàn ông không ?

Vị trưởng tàu không hiểu, hỏi lại :

- Chuyện này có liên quan gì đến tôi có là đàn ông hay không ?

- Anh hãy trả lời tôi, anh có phải đàn ông hay không ?

- Ðương nhiên tôi là đàn ông !

- Anh dùng cái gì để chứng minh anh là đàn ông ?

Anh đưa giấy chứng nhận đàn ông của mình cho mọi người xem xem ?

Mọi người chung quanh cười rộ lên.

Thừ người ra một lát, vị truởng tàu nói :

- Một người đàn ông to lớn như tôi đang đứng đây, lẽ nào lại là đàn ông giả ?

Ðồng chí lão thành lắc lắc đầu, nói :

- Tôi cũng giống anh chị, chỉ xem chứng từ, không xem người, có giấy chứng nhận đàn ông sẽ là đàn ông, không có giấy chứng nhận đàn ông không phải đàn ông.

Vị trưởng tàu tịt ngóp, ngay một lúc không biết ứng phó ra sao. Cô soát vé đứng ra giải vây cho Trưởng tàu. Cô nói với đồng chí lão thành :

- Tôi không phải đàn ông, có chuyện gì ông cứ nói với tôi.

Đồng chí lão thành chỉ vào mặt chị ta, nói thẳng thừng :

- Cô hoàn toàn không phải người !

Cô soát vé bỗng nổi cơn tam bành, nói the thé :

- Ông ăn nói sạch sẽ một chút. Tôi không là người thì là gì ?

Đồng chí lão thành vẫn bình tĩnh, cười ranh mãnh, ông nói:

- Cô là người ư? Cô đưa giấy chứng nhận “người” của cô ra xem nào…

Mọi hành khách chung quanh lại cười ầm lên một lần nữa.

Chỉ có một người không cười. Ðó là người đàn ông trung niên bị cụt chân. Anh cứ nhìn trân trân vào mọi thứ trước mặt. Không biết tự bao giờ, mắt anh đẫm lệ, không rõ anh tủi thân, xúc động, hay thù hận.


  

14 comments:

  1. Chỉ có một người không cười. Ðó là người đàn ông trung niên bị cụt chân. Anh cứ nhìn trân trân vào mọi thứ trước mặt. Không biết tự bao giờ, mắt anh đẫm lệ, không rõ anh tủi thân, xúc động, hay thù hận.

    Tôi đồ rằng anh đang nghĩ lại cái cảnh chính trị viên của đơn vị đang động viên các chiến sỹ trước lúc xông vào cái chết mà tự than thầm: Ịt Ẹ nó :=(( sao lúc ấy ta không vặn cổ nó ngay một lúc để bây giờ không lâm vào cảnh chẳng ra người như thế này nhỉ?

    ReplyDelete
  2. │ Trăm năm nữa đất nước qua khỏi thời kì quá độ là khi ấy CNXH sắp thành công. Mọi phương tiện giao thông công cộng sẽ không còn thu phí. Trường học, bệnh viện miễn phí dồn sức cứu chữa con người. Mọi tài nguyên đất nước thành cộng sản. Sổ đỏ sẽ do các tập đoàn Nhà nước quản lí. Công viên không bán vé, có xích lô dạo quanh . . Cứ tin như thế đi!

    ReplyDelete
  3. "Tôi đồ rằng anh đang nghĩ lại cái cảnh chính trị viên của đơn vị đang động viên các chiến sỹ trước lúc xông vào cái chết mà tự than thầm: Ịt Ẹ nó :=(( sao lúc ấy ta không vặn cổ nó ngay một lúc để bây giờ không lâm vào cảnh chẳng ra người như thế này nhỉ?"
    Rất thích còm nầy nhưng blog chị PB không có chỗ để tặng THÍCH.

    Nên phải viết lên đây: Tặng bạn 1 thích.

    ReplyDelete
  4. Đọc bài nầy nhớ lại thằng bạn ở Việt Nam chê tui khống có kinh nghiệm sống. Sống trong chế độ XHCN phải có kinh nghiệm thì mới sống được còn sống ngay thẳng , sai nói sai ,đúng nói đúng thì đi ăn mày...

    ReplyDelete
  5. Một anh nhà quê ra HN, đau bụng, tìm chỗ đi ngoài, thấy cái bốt ở ngã tư. Trong bốt đang có người ngồi nên anh ta phải đứng xa xa để chờ. Chờ một lúc, mót quá, anh ta dục " mau mau tí ông kia!". Thấy anh nhà quê này có vẻ đáng khả nghi, người trong bục liền hỏi " giấy tờ đâu?, cho xem giấy tờ!". . Người nhà quê phân bua :" Ở quê.choa chuyên dùng que, không dùng giấy tờ mô!"...

    ReplyDelete
  6. chế độ này nó tàn ác vậy đó !!!!!!!!!

    ReplyDelete
  7. Chuyện của Tàu, xã nghĩa nó đào luyện nên những con người như vậy.

    ReplyDelete
  8. Đáng đời, cái giá phải trả của những kẻ cướp chính quyền, đẩy bao nhiêu gia đình đang ấm êm rơi xuống địa ngục. Theo luật nhân quả thì kiếp sau mới trả nợ nhưng thần thánh muốn con người nhận thức ngay việc mình đang làm nên bắt kiếp này trả luôn, khỏi chờ kiếp sau. Bởi vậy, con của bọn quan chức chuyên đi ăn cướp của dân, ăn mãi lộ đều hút chích, người không ra người, ngợm không ra ngợm.

    ReplyDelete
    Replies
    1. "...nguoi khong ra nguoi, ngom khong ra ngom...", do chinh la "con nguoi moi xahoi chu-nghia" ma le ra che-do nay phai cap giay "chung-nhan" cho ho va de moi nguoi dung that xa ma nguong-mo....

      Delete
  9. Câu chuyện này không phải là chuyện giả tưởng hay chuyện cười đâu! Những việc thế này xảy ra như cơm bữa, ở những xã hội tự xưng là thiên đàng, nơi mà con người hành xử như người máy do bị nhồi sọ, nơi mà "hành" dân là "chính" đấy.

    ReplyDelete
  10. Có người hỏi tôi rằng:
    Có người cọng sản tốt không?
    Xin thưa:
    Người cọng sản tốt là người khi sắp bước vào miệng lỗ chợt nhận ra mình vô liêm sĩ.
    "Người cộng sản tốt chỉ là người cộng sản đã chết"

    ReplyDelete
  11. Ở VN hiện tại, mọi trẻ em từ 1 - 5 tuổi không phân biệt thành phần, vùng miền, dân tộc .v.v. đều được NN bảo trợ BHYT, thế mà cháu tôi còn bế trên tay vừa vào đăng ký khám bệnh là chúng đòi ngay BHYT nếu không chúng đuổi sang dịch vụ, thế nào thế đéo lào ?

    ReplyDelete
  12. CÂU chuyện NHÂN QUẢ có thật.
    GỞI chị Phương Bích đọc để vơi đi NỔI BUỒN mất FACE (:-) book.

    Phạm Tín An Ninh - Ở cuối hai đường.

    http://www.danluan.org/tin-tuc/20130428/pham-tin-an-ninh-o-cuoi-hai-duong-dot-nen-nhang-cho-ngay-30-thang-4

    Nhà văn Phạm Tín An Ninh
    (Một câu chuyện hoàn toàn có thật. Tác giả xin được kể lại nhân dịp 30 năm từ ngày 30/4/1975)

    Những năm “cải tạo” ở miền Bắc, tôi được chuyển đi khá nhiều trại. Từ Lào Cai, xuống Hoàng Liên Sơn, rồi Nghệ Tĩnh. Khi mới đến Hoàng Liên Sơn, tôi được đưa đến trại Hang Dơi, nằm sâu trong núi. Đây là một vùng sơn lâm chướng khí, nên chỉ mới gần hai năm mà tôi đã có hơn 20 người bạn tù nằm lại vĩnh viễn ở dưới sườn đồi.

    Sau đó, tôi được chuyển về trại 6/Nghĩa Lộ. Trại này nằm gần Ban chỉ huy Tổng Trại, và cách trại 5, nơi giam giữ gần 30 tướng lãnh miền Nam, chỉ một hàng rào và mấy cái ao nuôi cá trắm cỏ. Ban ngày ra ngoài lao động, tôi vẫn gặp một vài ông thầy cũ, kể cho nhau nghe đủ thứ chuyện vui buồn.

    Ngày nhập trại, sau khi “biên chế” xong, cán bộ giáo dục trại đưa 50 thằng chúng tôi vào một cái lán lợp bằng nứa, nền đất, ngồi chờ “đồng chí cán bộ quản giáo” đến tiếp nhận.

    Vài phút sau, một sĩ quan mang quân hàm thượng úy đi vào lán. Điều trước tiên chúng tôi nhìn thấy là anh ta chỉ còn một cánh tay. Môt nửa cánh tay kia chỉ là tay áo bằng kaki Nam Định, buông thỏng xuống và phất phơ qua lại theo nhịp đi của anh. Không khí trở nên ngột ngạt. Không nói ra, nhưng có lẽ trong đám tù chúng tôi ai cũng có cùng một suy nghĩ: – Đây mới đích thực là nợ máu đây, biết trả như thế nào cho đủ?

    Nhưng bất ngờ, người cán bộ quản giáo đến trước chúng tôi, miệng nở nụ cười. Nhìn khuôn mặt hiền lành, và ánh mắt thật thà, chúng tôi cũng bớt lo âu.

    Bằng một giọng đặt sệt Nghệ Tĩnh, anh quản giáo giới thiệu tên mình: Nguyễn Văn Thà, rồi “báo cáo” một số nội quy, yêu cầu của Trại. Anh đưa cho anh đội trưởng một tập vở học trò, phát cho anh em mỗi người một tờ giấy để làm bản “lý lịch trích ngang”.

    Tôi đang ngồi hý hoáy viết cái bản kê khai lý lịch ba đời với bao nhiêu thứ “tội” dưới biển trên trời mà tôi đã thuộc lòng từ lâu lắm – bởi đã phải viết đến cả trăm lần, ngay cả những lần bị đánh thức lúc nửa đêm – bỗng nghe tiếng anh quản giáo hỏi:

    - Trong này có anh nào thuộc Sư 23?

    Tôi im lặng giây lát rồi lên tiếng:

    - Thưa cán bộ, có tôi ạ.

    - Anh ở trung đoàn mấy

    - Trung Đoàn 44

    - Vậy anh có tham dự trận đánh Trung Nghĩa ở KonTum đầu mùa hè 1972?

    - Vâng, có ạ.

    Anh quản giáo đưa cánh tay bị mất một nửa, chỉ còn cái tay áo đong đưa, lên:

    - Tôi bị mất cánh tay này trong trận đó.

    Nhìn qua anh em, thấy tất cả mọi con mắt đều dồn về phía tôi. Để lấy lại bình tĩnh, tôi làm ra vẻ chủ động:

    - Lúc ấy cán bộ ở đơn vị nào?

    - Tôi ở trung đoàn xe tăng thuộc Sư 320.

    Anh quản giáo rảo mắt nhìn quanh, rồi hạ giọng tiếp tục:

    - Trận ấy đơn vị tôi thua nặng. Cả một tiểu đoàn tăng của tôi còn có 2 chiếc. Chiếc T54 của tôi bị bắn cháy. Tôi thoát được ra ngoài, nhưng bị các anh bắt làm tù binh.

    - Sau đó cán bộ được trao trả? tôi hỏi.

    - Tôi bị thương nặng lắm, do chính đạn trong xe tôi phát nổ. Tôi được các anh đưa về quân y viện Pleiku chữa trị. Nhờ vậy mà tôi còn sống và được trao trả tù binh đợt cuối cùng năm 1973, sau khi có hiệp định Ba Lê.

    Vào link trên để đọc tiếp.

    ReplyDelete
  13. xin hoi de dc bang thanh vien lm sao the bn

    ReplyDelete