Thứ Sáu, ngày 30 tháng 11 năm 2012

CHỉ sai có một chữ thôi

Sau vụ giáo sư Đặng Hùng Võ thừa nhận trong thời gian đương nhiệm, ông đã trình ký sai 02 văn bản liên quan đến việc thu hồi hơn 500 ha đất thuộc huyện Văn Giang, cũng từ đó, giáo sư lại “hé lộ” thêm thông tin, rằng trong từ 8 đến 10 năm trở lại đây, thực chất đã có tới trên dưới 3000 văn bản có những sai phạm tương tự như vậy. Nguyên nhân chủ yếu, do người ta không làm theo “luật”, mà là theo “lệ”.


Chuyện thật nghe tưởng như đùa, và không phải bấy lâu nay người ta không biết, nên cũng không lấy thế làm giật mình cho lắm trong thời buổi này. Thực tế có biết cũng chả ai dám thắc mắc, chả ai dám “cải cách” để đưa nó vào đúng quỹ đạo ban đầu của nó. Nói như giáo sư Võ là từ cấp Bộ, từ Chính phủ bấy lâu nay người ta vẫn làm theo thông lệ (nôm na gọi là Lệ) đấy chứ.
Tôi hóng hớt nghe các bác chuyên gia về văn bản hành chính nói chuyện với nhau, rằng cái Cục quản lý văn bản của Bộ Tư pháp sinh ra để làm gì vậy? Cái Ủy ban giám sát của Quốc hội sinh ra để làm gì vậy?
Báo chí viết hàng năm, Cục quản lý văn bản Bộ Tư pháp vẫn hô đã tuýt còi nhiều văn bản sai phạm của các bộ ngành. Nhưng tuýt thì cứ tuýt, con voi vẫn cứ chui lọt lỗ kim, và chuyện “Lệ” thay “Luật” vẫn cứ  là bình thường.

Nói đến đây tôi lại liên hệ đến chuyện ở cơ quan cũ. Thời kỳ những năm chín ba chín tư, mô hình Ban QLDA bắt đầu hình thành. Ban tôi thuộc diện to nhất các Ban QLDA trực thuộc Bộ, thay mặt Bộ làm Chủ đầu tư, thực hiện các dự án ODA – Oách lắm!
Mặc dù Ban tôi là đơn vị hành chính sự nghiệp, nhưng ngoài số ít xe ô tô biển xanh, còn là một đội ngũ khá xông xênh xe biển trắng xịn. Lái xe thì đông như “quân Nguyên”. Việc xin xe đi lên Bộ làm việc không có gì là khó khăn. Hàng năm, các phòng đi nghỉ mát đều được dùng xe của Ban cả.
Sau khi xảy ra vụ lãnh đạo Ban QLDA 18 bị xử lý, vì tội cho các cá nhân và tổ chức ngoài cơ quan mượn xe một cách tùy tiện, tôi để ý hỏi mới biết cụ tỷ nguồn gốc các xe này ở đâu ra.
Thông thường, xe công (biển xanh) do ngân sách cấp cho mỗi cơ quan, là phải tuân theo các quy định rất ngặt nghèo của nhà nước, phụ thuộc vào tiêu chuẩn, đối tượng sử dụng xe.... nên thường bị hạn chế. Thế nên số xe biển trắng này đều nằm trong các hợp đồng tư vấn hay xây lắp của dự án, thuộc quyền quản lý và sử dụng của Tư vấn và nhà thầu. Tuy nhiên, với thế của chủ đầu tư, các Ban QLDA đã ép Tư vấn và Nhà thầu phải bớt một số lượng xe để cho Ban sử dụng. Việc sử dụng theo kiểu chùa này, trong một thời gian dài đã không hề bị một cơ quan nào tuýt còi.
Về nguyên tắc, sau khi các hợp đồng kết thúc, Tư vấn và Nhà thầu sẽ phải bàn giao lại tất cả tài sản cho Chủ đầu tư. Sau đó, Chủ đầu tư sẽ phải làm thủ tục (thanh lý hợp đồng) để bàn giao lại cho nhà nước quản lý (thông qua Bộ Tài chính). Tuy nhiên, hầu như Bộ Tài chính đã bỏ ngỏ vai trò quản lý ở mảng này, nên việc bàn giao này gần như không được thực hiện. http://vnexpress.net/gl/phap-luat/2009/09/3ba13d58/
Khi nắm trong tay một lượng xe dư thừa như thế thì chuyện cho tổ chức hay cá nhân nào đó mượn chả mất gì của “Bọ”. Vừa thiết lập được mối quan hệ thân tình, vừa đỡ phải trông giữ. Thậm chí oách hơn, người ta lấy cả xe mới tinh để cho mượn, tùy theo độ mật thiết của mối quan hệ. Ví dụ đối tượng mượn xe lại chính là cơ quan công an. Ối giời! Thế thì an toàn quá còn gì.
Bình thường nếu không có chuyện gì xảy ra thì có lẽ chả ai biết tình trạng ba vạ trên. Từ vụ một ông Tổng giám đốc bị bắt vì tội cá độ, người ta đi tìm hiểu ông ta lấy đâu ra tiền để cá độ tới cả triệu đô như thế. Lần theo sợi chỉ, người ta chỉ tìm thấy mỗi mấy cái tội là cho mượn xe ô tô một cách tùy tiện, cho thuê văn phòng lấy tiền không đúng chức năng, khai khống người lao động để tham ô tiền lương v.v... nghĩa là toàn mấy cái tội vớ vẩn, chả thể đem lại lợi nhuận lên tới triệu đô để phục vụ mỗi việc đánh bạc được.
Tuy nhiên, việc đó cũng có tác dụng là khiến các Ban khác giựt mình. Hẳn là các Bộ chức năng cũng bắt đầu rục rịch rà soát. Ban tôi phải trả lại rất nhiều xe. Nhưng tình trạng một số xe cả ô tô lẫn xe máy nằm đắp bụi mấy năm trời trong các gầm cầu thang và xó nhà xe, để rồi bán cả mớ theo kiểu đồng nát khiến tôi thấy kinh sợ về sự thiếu trách nhiệm trong cách quản lý lỏng lẻo của các cơ quan nhà nước. Một kiểu tội ác qua việc lãng phí tiền của xã hội mà không ai bị xử lý cả.
3000 văn bản ký không đúng Luật. Đấy mới là do giáo sư nói trong lĩnh vực đất đai. Còn các lĩnh vực khác thì sao? Thực là kinh hoàng! Trong cuộc đối thoại với bà con Văn Giang, giáo sư Võ cười cười bảo: chỉ sai có một chữ là giao...(đất) thôi. Nghĩa là chỉ có thu hồi, chứ không được giao. Nhưng rốt cục lại vẫn giao.
Tôi ngạc nhiên khi ông ấy nói có vẻ thản nhiên và dễ dàng đến thế. Vâng, chỉ sai một chữ thôi cũng có thể biến không thành có, biến sống thành chết, biến tự do thành tù tội....
Khi một quan chức, lại là một nhà khoa học mà quan niệm thế thì làm sao các cấp thực thi lại không thể mỗi người hiểu một kiểu được? Ngạn ngữ có câu vạn sự khởi đầu nan. Cái sai ban đầu sẽ dẫn đến hàng loạt sai phạm khác, thế thì làm sao dân đen chả chết! Có bao nhiêu cái sai như ở “Văn Giang” trên khắp đất nước này? Bao nhiêu người dân đáng thương trở thành trắng tay sau hàng chục năm đi kiện, thậm chí còn bị tù tội thưa giáo sư?
Thay vì lần dở lại những sai phạm để khắc phục hậu quả, xử lý nghiêm minh những người làm sai, là cơ sở cho việc giải quyết dứt điểm tình trang khiếu kiện, thì giáo sư Võ lại có ý đề xuất Quốc hội hợp pháp hóa các văn bản này??? Tức thì nhớ ngay đến mấy cái khẩu hiệu của dân đi khiếu kiện: Quốc hội ơi – cứu dân!
Ngẫm mà buồn và đau. Cảm thấy tương lai mù mịt quá.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét