Thứ Ba, ngày 29 tháng 1 năm 2013

mai xuân dũng: Ở ĐỒN MANG CÁ THÍCH HƠN Ở NHÀ

mai xuân dũng: Ở ĐỒN MANG CÁ THÍCH HƠN Ở NHÀ: 29/1/2013 Những người lớp tuổi 40 trở về trước ai mà chẳng thuộc bài "Lượm" của Tố Hữu. Bài thơ nói về cuộc kháng Pháp máu lửa của người ...

Giấy công nhận gia đình văn hóa.


Một chị ngó vào cửa sổ, hậm hực:

- Nhà em có nhận được giấy công nhận gia đình văn hóa không?
- Không! Thế mọi người có cái đó à?
Ha ha! Mình đoán là vì mình đi biểu tình, nên gia đình mình không được công nhận là gia đình văn hóa đây.
- Thế sao?
- Mịa! Viết cái giấy như cức. Thon lỏn mỗi câu: gia đình A có văn hóa - chả biết A là ông hay bà, già hay trẻ. Tao cũng lên chức ông chức bà rồi chớ bộ. Lúc đầu không để ý, cầm lấy là xếp vào một góc. Ban nãy rảnh lôi ra ngắm, thấy tức thì cứ đi ra đi vào, lẩm bẩm một mình. Đứa con bực mình, bảo mẹ nhận hay không nhận thì thôi, chứ gì mà cứ ngồi lẩm bẩm như khấn tiên sư ấy thế?
- Nó nói đúng đấy. Kêu cái gì? Chị đem cái giấy ấy ra giả cho phường, bảo các vị ban cho người ta cái văn hóa thì văn hóa các vị phải cao hơn tui chớ. Các vị viết trống không thế này là xách mé nhá. Không có văn hóa cũng chả chết ai nhá.
Hi hi! Bà chị quày quả ra về, bảo nhất định chiều tao đem ra phường giả.

TỄU - BLOG: DƯƠNG NỘI: NGƯỜI ÂM, NGƯỜI DƯƠNG CÙNG QUYẾT GIỮ ĐẤ...

TỄU - BLOG: DƯƠNG NỘI: NGƯỜI ÂM, NGƯỜI DƯƠNG CÙNG QUYẾT GIỮ ĐẤ...

Thứ Hai, ngày 28 tháng 1 năm 2013

Cú huých cần thiết

Chủ Nhật, ngày 27 tháng 1 năm 2013

Mua bán mới nhanh, chứ phấn đấu thì...khí lâu.



Sưu tầm trên facebook
Khuyết Danh
Cái gì mua được bằng tiền, cái đó rẻ.
Ba năm học nói, một đời học cách lắng nghe .
Chặng đường ngàn dặm, luôn bắt đầu bằng một bước đi.
Người Tốt ... sẽ cho bạn Hạnh Phúc
Người Xấu ... sẽ cho bạn Kinh Nghiệm
Người Tồi Tệ nhất ... cho bạn Bài Học
Người Tuyệt Vời Nhất ... sẽ cho bạn Kỷ Niệm.

Đừng hứa khi đang ... vui
Đừng trả lời khi đang ... nóng giân
Đừng quyết đinh khi đang ... buồn
Đừng cười khi người khác ... không vui


Cái này gọi là : Bình mới rượu cũ.



Sưu tầm trên facebook


-    Báo cáo anh, chiêu "2 bao cao su đã qua sử dụng" trong vụ CHHV bị dân mạng nó chửi kinh lắm, e rằng không thể áp dụng lần này đâu ạ.
-     Thì ...cứ dùng lại chiêu "trốn thuế" như thằng Điếu Cày là ok.
-    Nhưng mà thưa anh, thằng này nó không kinh doanh gì anh ạ. Với lại, mình mới áp dụng chiêu này đối với Lê Quốc Quân, dân mạng cũng la ó, chửi kinh lắm.
-   Thì...chúng mày lập hồ sơ rồi vu cho nó làm gián điệp CIA như trước đây với mấy lão to đầu ấy.
-    Bọn em cũng đã nghĩ đến chiêu này rồi anh ạ, thằng này nó không làm gì trong chính quyền, nó bỏ nghề nhà nước đi làm công ty tư. Vả lại chiêu này ...Quan làm báo nó làm lộ hết rồi, e không ổn.
-    ....Thế thì ...cứ cho nó vào trại phục hồi nhân phẩm như thằng Thảo áp dụng với bọn biểu tình Trung Quốc ấy.
-    Dạ, chiêu này khó áp dụng anh ạ. Bọn biểu tình giờ đang kiện thằng Thảo đấy anh, chúng chửi nó là thằng Nguyễn Phế Thải đấy anh.

Thứ Bảy, ngày 26 tháng 1 năm 2013

Bỗng dưng tâm thần?



Sự thật là một thứ mà kẻ này muốn giấu, người kia lại muốn tìm hiểu. Chuyện thâm cung bí sử càng là điều gây tò mò nhất. Nó thường đi đôi với sự ly kỳ và thảm khốc, vì chỉ ở nơi ấy, sự cạnh tranh về quyền lực, về tham vọng của con người cũng sẽ ở mức độ đỉnh cao nhất. Nhưng dù cung cấm có kín cổng cao tường đến mấy, nghiêm ngặt đến mấy, bức vách vẫn có tai. Và mọi câu chuyện bí mật vẫn được rỉ tai nhau, rì rầm lan truyền trong thiên hạ. Chuyện hài hước rằng nhiệm vụ của phó tổng thống là hàng ngày theo dõi tình hình sức khỏe của tổng thống, hẳn cũng được bắt nguồn từ một sự thực nào đấy.
Nhưng những chuyện thâm cung bí sử động giời, do một người có quyền lực và trách nhiệm phát ngôn thì người ta có thể tin, chứ do một anh phó thường dân nói ra thì người ta sẽ bảo hoặc là bốc phét, hoặc là tâm thần. Người ta không nghĩ rằng, chính dạng phó thường dân mới là người hay tiết lộ những bí mật đó (của người khác), vì bên cạnh vua làm sao thiếu đươc kẻ hầu người hạ, kẻ tung người hứng?

Thứ Sáu, ngày 25 tháng 1 năm 2013

CÁI GÌ MÀ ĐỘC QUYỀN THÌ NGƯỜI DÂN CŨNG ĐỀU KHỔ.



Sưu tầm trên facebook

Vợ chồng thằng cháu hàng xóm mới làm nhà, làm hợp đồng sử dụng điện với chi nhánh điện đã hơn 3 tháng nay mà vẫn không được lắp điện. Nó phải dùng nhờ qua counter nhà mình nên phải trả tiền điện giá cao. Tháng nào nó cũng xuống hỏi chi nhánh điện :
-     Khi nào thì lắp được công tơ?.
Câu trả lời luôn là:
-     Cứ đi về đi , khi nào xin được công tơ thì lắp.
Nó bảo:
-     Cháu có công tơ rồi, lên lắp luôn cho cháu.
-     Không được , Công tơ ngoài không lắp được.

QUYỀN - TIỀN – TÌNH.


Sếp thuộc diện xấu giai. Xấu đến mức người ta đặt biệt danh cho sếp là hà mã từ khi sếp còn là sếp nhỏ. Giờ sếp thành sếp nhớn, có quyền ban mưa móc cho thiên hạ, lợi không biết bao nhiêu mà kể, không biết thiên hạ có còn nhìn sếp giống con hà mã không, hay đã trở thành con sư tử dễ thương rồi?
Có lẽ khi leo lên đến địa vị cao hơn, tự sếp cũng cảm thấy mình là con sư tử dễ thương thì phải. Thế nên sếp cứ sán vào mấy cháu nhân viên trẻ mà ôm ấp, hôn hít, một cách công khai. Khuất mắt thì chả ai mà biết được - cũng có thể tạng người như sếp chưa chắc đã làm ăn gì cho ra trò (sếp không thể ngồi xổm được vì bụng sếp thì quá to, mà chân sếp thì quá ngắn). Nhưng trước mắt thiên hạ, thì sếp cứ tỏ ra cho chúng mày biết uy lực của quyền và tiền đấy. Em nào mà né là sếp cáu giận, bảo sếp có phải là hủi đâu mà cứ né tránh? Lẽ ra là nhân viên, được lãnh đạo quan tâm thì phải lấy làm hãnh diện chứ?

NHIỀU LÚC ...

Võ Trung Hiếu
Nhiều lúc muốn vứt mẹ hết thảy vào sọt rác
Những mua những bán
Báo cáo báo mèo
Những bình minh bắt đầu bằng alarm báo hiệu họp hành
Những ngày nôn nao sợ điều gì không kịp deadline
Những cơn mơ thấy inbox đỏ lừ những email chưa đọc ...

Nhiều lúc muốn vứt quách cho nhẹ đầu nhẹ óc
Những iphone, email, password, account
Những Facebook, Yahoo, Wordpress, Google
Những thứ công cụ giải phóng tay chân nhưng bủa vây màng não ...

Nhiều lúc muốn mù để đừng sáng sáng lên ba-sàm hay blog nọ kia đọc báo
Để không biết, không buồn và nghĩ ngợi linh tinh
Để không thở dài và đôi khi phẫn chí dẩu môi Đan Mạch chuyện xứ mình
Chuyện tử tế dài nhiều tập ...

Nhiều lúc chỉ muốn lồng ngực trống không để không còn cảm giác
Để không cần ai bố thí cho mình Hiến Pháp
Để không cần ai định nghĩa dùm mình Tự Do
Để không cần ai vẽ lề
Để không cần ai dạy dỗ làm người thế nào cho phải đạo

Thứ Ba, ngày 22 tháng 1 năm 2013

NÓI VỚI CON VỀ HOÀNG SA

Võ Trung Hiếu
 
Nếu không ai nói với con về Hoàng Sa
Sách con học cũng không hề nhắc đến
Nếu mai đây trên ti-vi chỉ có từ "Tam Sa " xuất hiện
Hoàng Sa sẽ trở thành lịch sử con ơi

Thế giới này đang điên đảo lắm rồi
Lịch sử viết mãi bằng máu và nước mắt
Hoàng Sa của Việt Nam luôn là sự thật
Dù thế giới ngổn ngang nhiều món nợ khó đòi

Mai này con đi biết đó biết đây
Và được học thêm nhiều về lịch sử
Con hãy luôn nhớ một thời quá khứ
Hoàng Sa đã từng là máu thịt quê hương

Thứ Bảy, ngày 19 tháng 1 năm 2013

3 ý nguyện của Alexander Đại Đế



Sưu tầm trên facebook
Ngài Alexander Đại Đế cho triệu tập các quan trong triều đình đến để truyền đạt ba ý nguyện cuối cùng của mình. Ngài phán rằng:
1 - Quan tài của ngài phải được khiêng đi bởi chính các vị ngự y (bác sĩ) giỏi nhất của thời đó.
2 - Tất cả các báu vật của ngài (vàng, bạc, châu báu, ...) phải được rải dọc theo con đường dẫn đến ngôi mộ của ngài, và ...
3 - Đôi bàn tay của ngài phải được để lắc lư, đong đưa trên không, thò ra khỏi quan tài để cho mọi người đều thấy.
Một vị cận thần của ngài, rất đổi ngạc nhiên về những điều yêu cầu kỳ lạ này, và đã hỏi ngài Alexander lý do tại sao ngài lại muốn như thế.
Ngài Alexander đã giải thích như sau:
1 - Ta muốn chính các vị ngự y (bác sĩ) giỏi nhất phải khiêng quan tài của ta để cho mọi người thấy rằng một khi phải đối mặt với cái chết, thì chính họ (là những người tài giỏi nhất) cũng không có tài nào để cứu chữa.
2 - Ta muốn châu báu của ta được vung vãi trên mặt đất để cho mọi người thấy rằng của cải, tài sản mà ta gom góp được ở trên thế gian này, sẽ mãi mãi ở lại trên thế gian này (một khi ta nhắm mắt xuôi tay từ giả cỏi đời).
3 - Ta muốn bàn tay của ta đong đưa trên không, để cho mọi người thấy rằng chúng ta đến với thế giới này với hai bàn tay trắng và khi rời khỏi thế giới này chúng ta cũng chỉ có hai bàn tay trắng.

Các cụ biết cả! Mọi người biết cả! Chỉ là không làm gì thôi.



Hôm qua vào bệnh viện lấy thuốc cho bố. Trong khi đứng chờ, thấy hai bác già nói đến cấm biểu tình chống Trung Quốc. Miềng giả vờ ko biết gì, hỏi sao lại cấm hả bác?
-     Ờ thì nếu dân mình biểu tình, nó sẽ đánh phá biên giới mình, phức tạp lắm.
-     Hồi Trung Quốc nó đánh mình năm 79, cả bộ đội mình cũng tham gia biểu tình phản đối  Trung Quốc đấy thôi bác? Sao giờ lại cấm nhỉ?
-     Thì ...vậy!
-     Vua ngày xưa còn nói được, là một tấc đất tiền nhân để lại không được để lọt vào tay kẻ khác bác nhỉ? - Thực xí hổ là lúc đó chả nhớ tên của Vua Trần Nhân Tông.
-     Chậc!...thì thế!
-     Bác nhỉ? Ngày xưa vua Tự Đức còn đi thuyền ra tận Hoàng Sa cơ đấy
Bác ấy cười, hất hất cái đầu vẻ...gì gì đó
-     Thì ngay đến thời Nguyễn Văn Thiệu vẫn còn giữ được nữa là...

Thứ Hai, ngày 14 tháng 1 năm 2013

Hai tử huyệt của chế độ



Có lẽ lãnh đạo Đảng Cộng sản Việt Nam (ĐCSVN) quan niệm rằng
-       quy định về quyền lãnh đạo của ĐCSVN đối với Nhà nước và xã hội, và
-       quy định đất đai thuộc sở hữu toàn dândo Nhà nước quản lý
tại Điều 4 và Điều 17–18 của Hiến pháp 1992hai tử huyệt của chế độ. Vì vậy, dư luận càng muốn hủy bỏ hoặc sửa đổi hai quy định đó, thì họ càng kiên quyết bảo lưu. Chúng nằm trong định hướng bất di, bất dịch của lãnh đạo đảng, và được tái thể hiện tại Điều 4 và Điều 57 của dự thảo sửa đổi Hiến pháp 1992.
 Tử huyệt độc quyền lãnh đạo
Trong thế giới văn minh, quyền lãnh đạo đất nước của một đảng chính trị chỉ có thể giành được thông qua tranh đấu và bầu cử dân chủ. Kể cả khi đang cầm quyền, đảng vẫn phải phấn đấu liên tục, để thuyết phục Nhân dân tin tưởng và tiếp tục trao cho quyền lãnh đạo.
Không thể lấy công lao trong một giai đoạn quá khứ để bù lại cho hiện tại yếu kém, với bao sai lầm, tội lỗi, và áp đặt cho cả tương lai vô định. Nếu cứ từng có công là được cầm quyền vĩnh viễn, thì ĐCSVN phải trả lại chính quyền cho triều đình nhà Nguyễn, và triều đình nhà Nguyễn lại phải trả lại chính quyền cho các triều đình trước đó. Thế là khởi động cho một quá trình truy hồi dằng dặc, mà không thể tìm được điểm kết thúc. Hơn nữa, thời gian qua đi, giờ đây nắm quyền lực bao trùm đất nước lại là những người vốn chỉ đi theo hoặc ăn theo cách mạng, hay từng được cách mạng o bế và cưu mang mà thôi. Nếu họ từng có công, thì chưa chắc bù nổi những lỗi lầm đã gây ra. Phần lớn những người có công đáng kể, những công thần của chế độ, đã qua đời, hoặc nếu còn sống thì đã về hưu, và có lẽ đang đau lòng vì phải chứng kiến sự nghiệp cách mạng của thế hệ mình bị phản  bội.
Không thể coi quyền lãnh đạo đất nước của bất kỳ đảng phái nào là đương nhiên, và vì vậy không thể ghi điều đó vào Hiến pháp. Vả lại, nếu quyền đó đã là đương nhiên, được mọi người mặc nhiên thừa nhận, thì cũng chẳng cần ghi vào Hiến pháp làm gì, để khỏi gây phản cảm một cách không cần thiết. Nếu một điều không phải là đương nhiên và không được tất cả mọi người thừa nhận, mà vẫn bất chấp, áp đặt bằng được trong Hiến pháp, thì chỉ riêng việc làm đó đã khắc họa xong tính dân chủ và tính hợp pháp của đảng và chế độ.

Chủ Nhật, ngày 13 tháng 1 năm 2013

Trời nào chứng?

MINH DIỆN


Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng chỉ đạo
giải quyết vụ Tiên Lãng 10/2/2012

-  Ăn cướp đất người ta, phá nhà người ta, rồi vu cho người ta giết người! Có trời nào chứng?

Người dân nói với nhau như vậy khi báo đăng tin Viện kiểm sát Tiên Lãng ra cáo trạng truy tố anh em anh Đoàn Văn Vươn tội giết người.
Người dân cả nước đang bất bình vì sự bất công này.
Nhưng hình như tiếng nói cùa dân không lọt tới trên cao? Và hình như cấp trên không ngó tới  dân oan, bỏ mặc sự lộng hành của cấp dưới?
Bất kỳ một vụ án nào đều phải xét nguyên nhân gây án, động cơ phạm tội, hành vi phạm tội, và cuối cùng là hậu quả của hành vi phạm tội đó.
Vụ án Tiên Lãng nguyên nhân do đâu?
Nguyên nhân đó bắt đầu từ việc Uỷ ban nhân dân huyện Tiên Lãng, cụ thể là Chủ tịch huyện Lê Văn Hiền được Bí thư  huyện ủy Bùi Thế Nghĩa đồng lõa, và cấp trên đồng thuận, ra quyết đinh thu hồi đất của anh Đoàn Văn Vươn. Nếu là một quyết định đúng, chắc chắn anh Đoàn Văn Vươn sẽ chấp hành, và như vậy không có chuyện gì xảy ra. Nhưng đây là một quyết đinh sai, vi phạm khoản 2, điều 174 Bộ luật hình sự (Lợi dụng chức vụ quyền hạn để giao đất, thu hồi đất…trái pháp luật).
Là một quân nhân phục viên, được học hành tử tế, anh Đoàn Văn Vươn thấy cái sai của chính quyền nên làm đơn khiếu nại. Khiếu nại không được anh kiện ra Tòa, hy vọng sự nghiêm minh của pháp luật phán quyết công bằng, như chính sách của đảng, nhà nước quy định.  Đoàn Văn Vươn đã thực hiện đúng quy trình pháp luật, với một thái độ bình tĩnh, nhún nhường cùa một nông dân chân chất.
Vì quen thói khinh dân, coi dân như rác, Lê văn Hiền, Bùi Thế Nghĩa và cấp trên của họ, không đoái hoài tới lời kêu oan và nỗi  bức xúc của dân. Cái công văn chấp thuận cho thu hồi đất của Chủ tịch thành phố Hải Phòng ký, là lá bùa hộ mệnh cho Hiền, Nghĩa. Tòa án nhân dân huyện Tiên Lãng hùa theo, xử theo chỉ đạo của lãnh đạo, bẻ cong cán cân công lý. Đảng, chính quyền, tòa án từ trên xuống dưới kết bè tráo trở, đổi trắng thay đen lộng giả thành chân, vi phạm pháp luật, dẫm đạp lên dân.
Họ quen thói nhân danh đảng, nhà nước,  làm bất kỳ điều gì họ muốn!
Còn dân đã quen coi ý đảng là ý trời, sự nhẫn nhục cam chịu!
Đoàn Văn Vươn là người đầu tiên không còn đủ kiên nhẫn chịu đựng nữa.

Nguyên tắc từ chối!


Ở đời, được khen ai mà chả thích. Đến vua chúa dưới một người, trên muôn người còn thích được khen nữa là. Thế mới sinh ra nịnh thần bên cạnh trung thần. Nhưng vấn đề ở chỗ là ai khen ai. Khen thực hay khen “đểu”.
Bề dưới khen bề trên thì gọi là tung hô. Bề trên khen bề dưới thì gọi là ban phát. Tung hô hay ban phát đúng, hoặc vừa phải đã đành, không đúng hoặc quá mức thì bị gọi là “nịnh thối”.
Cái sự khen ấy đôi khi chỉ là khen lấy tiếng, đôi khi kèm theo cả phần thưởng vật chất. Rồi kèm theo chuyện ban phát không chỉ thế thôi là xong, mà còn là những hệ quả đi kèm theo sau đó ai mà biết hết được. Thí dụ năm nào cũng được khen thưởng thì sẽ là cơ sở để đề bạt, hay phong tặng (hoặc ngược lại cứ vài lần phạt hành chính thì sẽ cho đi giáo dục chẳng hạn).

Thứ Năm, ngày 10 tháng 1 năm 2013

Khen người sống không nhận, thì chúc người chết cái xem có phản đối được không nào?


Hi hi, hô hô! Trong khi dân tình đang xôn xao, chuyện bác nữ nghệ sĩ Kim Chi từ chối làm hồ sơ để thủ tướng ban khen, chỉ vì bác ấy không muốn sự diện diện chỉ mỗi cái chữ ký của thủ tướng trong nhà bác ấy, vì cho rằng ông này đang làm nghèo đất nước, làm khổ dân thì trên blog của Chú Tễu có người bảo: 

"Được Thủ tướng khen mà thấy bị xúc phạm là còn may, còn được Thủ tướng chúc mừng năm mới thì hãi lắm. Chuyện như thế này: Văn phòng khoa Văn học nhận được thiệp chúc mừng năm mới của Thủ tướng gửi GS Phan Cự Đệ. Tất cả cuống lên vì cụ Đệ chết đã hơn 5 tháng rồi, mới làm bách nhật tháng trước. Thống nhất mở ra xem sao thì thấy trong thiệp ghi rõ là chúc GS mạnh khỏe,công tác tốt, đóng góp nhiều cho sự nghiệp cách mạng, cho đất nước. Anh em đành thắp nén hương rồi hóa vàng cái thiệp í gửi xuống âm ti vậy"

Dân tình cười muốn té ghế. có thơ rằng:

Khá khen thủ tướng anh minh
Luôn luôn theo sát dân tình chăm nom
Ông Phan Cự Đệ vào hòm
Đã hơn năm tháng mà còn động viên!

Người khác lại bảo: “Một cú gỡ lại thể diện cao tay ấn, khen người sống không nhận thì chúc người chết xem có phản đối được không nào? Hahaha”

Hô hô, ha ha! Thử phản đối xem?

Nói đến đây có người bảo, không phải, cụ Đệ mất vài năm trước rồi. Chắc đây là tin cũ.

Ờ thì là tin cũ. Mà cũng có thể thủ tướng bị hố quả chúc người chết rồi, nay sửa lại khen người sống cái thì sao? Ai mà ngờ được lại bị từ chối 
 


A.Q ...

VÕ TRUNG HIẾU


Lẽ ra theo thuyết tiến hoá
Loài khỉ rồi sẽ biết nghĩ bằng não và đi bằng hai chân
Con người rồi sẽ chui ra khỏi hang và trở thành bộ lạc
Bộ lạc rồi sẽ trở thành vương quốc
Vương quốc rồi có thể sẽ thành một nền cộng hoà

Lẽ ra theo khoa học
Loài khỉ được dẫn dắt bằng những con khỉ thông minh nhất
Bộ lạc hùng mạnh được cai quản bởi những tù trưởng thông thái nhất
Vương quốc hùng mạnh được trị vì bởi vị hoàng đế anh minh nhất
Quốc gia hùng mạnh được lãnh đạo bởi những con người ưu tú nhất

Nhưng vì sao
Có những loài khỉ như không hề tiến hoá
Có những bộ lạc chết dần chết mòn
Có những vương quốc suy vong cùng kiệt
Có những đất nước thiếu ánh bình minh

“Độc lập – Tự do – Hạnh phúc” theo khuôn khổ?



Hai ngày nay, rất nhiều người theo dõi việc tòa án thành phố Vinh tiến hành xử 14 thanh niên công giáo về “tội lật đổ chính quyền”. Dù có thể đoán trước được mọi chuyện, từ việc xử công khai là như thế nào? Án bao nhiêu năm? Có xét không hay chỉ xử? Thực sự thời điểm này, không ai trông chờ lắm vào việc luật pháp sẽ được thực thi một cách công minh. Nhưng theo bản năng, ít nhiều con người vẫn cứ phải hy vọng...
Chỉ cần qua vụ xử phúc thẩm 3 nhà báo tự do gần đây ở Sài Gòn, cũng có thể hiểu thông điệp của nhà cầm quyền về việc đấu tranh dân chủ. Họ không chấp nhận tự do dân chủ! Có thế thôi. Hoặc dân chủ hay tự do gì cũng phải trong khuôn khổ mà họ quy định!
Tôi chợt nghĩ, vậy thì nên bổ sung thêm chữ “theo quy định” hoặc “trong khuôn khổ” vào sau dòng chữ “Độc lập – Tự do – Hạnh phúc” cho hết thắc mắc?

Thứ Ba, ngày 08 tháng 1 năm 2013

Đâu phải im tiếng súng là đất nước đã bình yên?



Gắng im cả tuần nay, đến hôm nay thì thực không nhịn được nữa. Cái này gọi là “thấy nước nhục mà không biết thẹn” đây. Hôm qua nghe dân mách nhau trên mạng, rằng có 3 thằng tàu chiến China nó đang neo đậu lù lù tại cảng Sài Gòn. Thế mà truyền thông nhà ta dường như tắt hơi hết cả lượt. Bảo 3 anh người Tàu vào Sài Gòn còn không ai biết, chứ 3 cái tàu chiến súng ống to đùng, nghênh ngang thế, mạn tàu ghi rõ chữ China to tướng thế, có họa là mù mới không nhìn thấy.
Mấy ông tuyên giáo hay nhà báo á khẩu chứ dân ta đâu có ngọng! Trong khi thiên hạ sôi lên sùng sục, tôi lại nghĩ chuyện các lước láng giềng thăm viếng nhau là chuyện bình thường. Nhưng đương nhiên đã là cái sự thăm viếng thì tất phải có chuyện đón tiếp mới phải đạo. Lẳng lặng vào nhà người ta như thế mà không có cái sự đón tiếp ấy thì còn gọi gì là ngoại giao nữa? Thế gọi là bất lịch sự, là thiếu văn hóa. Hoặc nếu đó là sự ngạo mạn thì láo quá! Ngông nghênh “quá mức cần thiết”!

Thứ Hai, ngày 07 tháng 1 năm 2013

Hoàng Sa – Trường Sa là của Trung Quốc…!


Hóa ra bài này được viết từ năm 2009. Thời đó tui chả biết tý gì về những chuyện xảy ra, hoàn toàn u u, mê mê. Vừa rồi tác giả nhắc lại mới biết đường tìm vào trang Nữ vương Công lý để đọc. Thấy hay thì xin rinh về nhà, để lỡ ai chưa biết thì cùng đọc với tui.

Hoàng Sa – Trường Sa là của Trung Quốc…!
Trần Thạch Linh
Cách đây hai năm, Trần Thạch Linh viết Truyện ngắn “Hoàng Sa – Trường Sa là của Trung Quốc…!. Tại thời điểm đó, khi mà tất cả các khẩu hiệu “Trường Sa – Hoàng Sa là của Việt Nam” đều bị hủy diệt và những ai nói, viết câu đó là sự phạm húy không thể chấp nhận được. Thậm chí, nhiều người đã vào tù chỉ vì ý nghĩ, hành động và lời nói khẳng định Hoàng Sa – Trường Sa là của Việt Nam như Điếu Cày, Phạm Thanh Nghiên…
Thế nhưng, trước sự phản ứng ngày càng gay gắt của mọi tầng lớp nhân dân, nhà cầm quyền VN buộc phải thoái lui trước tinh thần yêu nước của nhân dân, họ không thể tiếp diễn sự im lặng đáng ngờ để dâng lãnh thổ, lãnh hải cho bọn bành trướng bá quyền Bắc Kinh như múa gậy vườn hoang trước đây.
Truyện ngắn của Trần Thạch Linh như đã tiên đoán về kết quả ngày hôm nay từ ngay thời điểm nhà cầm quyền CSVN đàn áp khốc liệt nhất.
Mời quý vị bạn đọc thưởng thức.

Chủ Nhật, ngày 06 tháng 1 năm 2013

Made in VIệt Nam thời hiện đại!



http://www.facebook.com/photo.php?fbid=146062038879060&set=a.146062035545727.35023.100004257942501&type=1&theater

Những bài thơ về cuộc đời của tuổi hai lăm

Dâng tặng hương hồn những người đã nằm lại đáy biển khơi


Em khóc gì đó em
Có phải biển xanh đã cướp đi người cha không quen dạy em cách đánh vần mà chỉ trần mình ra hốt nắng, hốt cá, hốt vất vả quê hương
Có phải mẹ đã đánh rơi chiếc nón lá trên dặm đường
Khi gánh hàng giữa đêm khuya không đủ ấm để quay về


Em khóc gì đó em
Hãy cười lên nào, vì quanh em có vạn kẻ u mê
Đang dành những giọt nước mắt mẹ cha cho để khóc cho một nhóm nhạc Hàn, một ngôi sao vừa chết, hay vé xem phim rạp A, B, C hết.. hay chỉ là thấy mệt khi không có xe hơi
Những kẻ đang nằm, ngồi
Nguyền rủa cuộc đời sao bất công, khiến đôi tay không thon thêm, mắt không hai mí, da không trắng, và tóc không mướt bóng...
Vị kỷ
Rỗng
Cả một kiếp người

Em khóc gì đó em
Hãy nhoẻn cười
Con nít có quyền được vui, sướng, không âu lo, không đau đớn
Ở ngoài kia cha đang ru biển lớn
Mẹ đang oằn vai gánh những ngả đường để em bớt thương đau

Đừng làm cho giọt nước mắt nát nhàu
Vì tuổi thơ ai cũng cần được hạnh phúc 

Thứ Bảy, ngày 05 tháng 1 năm 2013

SIÊU LINH


Tôi không theo đạo. Chỉ là thích một bài thơ hay. Cảm thấy có cái gì đó rung động từ trong sâu thẳm  con tim.. Hỏi tác giả ý nghĩa tên của bài thơ, cô gái nói: "Con nghĩ Chúa thì siêu nguyên, con người thì linh thiêng, ĐẤT NƯỚC gồm cả hai thứ đó, siêu linh ạ."

Chúa bảo
Về đi con, ngày mai lại đến
Chữ thập buồn như một cơn đau
Đất nước lớn thế kia còn có thể nát nhàu
Huống hồ gì... con là mảnh sò đã bị biển kia xô nát

Chúa bảo
Về đi con, và hãy mỉm cười lu loa hát
Khúc bi hài của kiếp người khốn thương
Đất nước rộng thế kia còn có thể tang vương
Huống hồ gì... Con chỉ là vỏ cây đã bị đất mẹ mình từ chối

Chúa bảo
Về đi con, cúi mình xưng tội
Dù có ai đó đã chua chát rằng "trẻ con chẳng bao giờ có lỗi"
Đất nước sâu thế kia còn gian dối
Huống hồ gì... Con chỉ là khúc rốn thừa của những lầm lỗi lớn lao

Chúa bảo
Về đi con, ngày mai lại vào
Với cái mơ hồ ngàn năm Chúa chưa thể làm sáng tỏ
Đất nước còn máu đỏ
Con hãy nhỏ vài ba giọt buồn để khóc nước chia phôi

... Chúa bảo
Đời đang trôi
Chẳng ai tắm hai lần trên một con sông
Con cũng sẽ chẳng bao giờ cười sau khi đã rỏ lệ
Chúa và con cùng trễ
Vớt một linh hồn đang làm lễ Siêu Linh
© LTA 258
Nguồn: blog Nồng nàn phố

Ai đến Hải Phòng mà bất đáo đầm Vươn là…. phi hảo hán!

By Võ Nhật Thủ from Đời Cười ký sự

Cả đêm qua không ngủ vì vụ án … à quên dự án Đầm ông Vươn, nhất là sau khi nghe những kết luận của Thủ tướng chính phủ trên VTV tối qua.
Tôi sướng vô cùng bà con ơi! Cả tháng nay ngày mô mà tôi không đọc về Tiên Lãng, về ông Vươn? Sự việc trắng đen hai năm rõ mười rứa đó mà chính quyền Tiên Lãng, Hải Phòng cứ đưa quân mặt dày lên phát biểu một cách trâng tráo. Mẹ quân ăn cướp! Rõ là rứa, cơ quan ban ngành trung ương phản đối ầm ầm, Thủ tướng chỉ thị….. nói phắt ra: Tụi quân ăn cướp nớ sai hoàn toàn! Nếu tôi là Thủ tướng tôi quyết cái rẹt! Nhưng tôi vẫn cứ thấp thỏm: Lỡ ông Thủ tướng ổng quay quắt 180 độ rằng việc cưỡng chế vụ nhà ông Vươn là đúng pháp luật! Thì thôi, chế độ này trong tôi là đồ bỏ đi rồi. Lúc đó tôi nhìn Thủ tướng mà tưởng ……!
Ông Vươn và người dân Cống Rộc Tiên Lãng sẽ tiếp tục được sử dụng đất! Lũ quan tham sẽ bị trừng trị! ôi tôi mừng hơn trẻ con nhận lì xì ngày tết! Tôi mừng cho ông Vươn, cho đất nước tôi mà phát khóc!
Và tôi hình dung……
Hải Phòng nổi tiếng về Đồ Sơn, phen này thêm phát súng hoa cải của ông Vươn. Nổi tiếng tiếp! Cái đầm của ổng 40 héc ta, to, to chứ! Một ngày kia tôi đến Hải Phòng nhất định tôi sẽ đến thăm. À mà đâu phải chỉ riêng tôi. Ai đến Hải Phòng mà bất đáo đầm Vươn là…. phi hảo hán!
Ừ he, ừ he! Nếu biết đầu tư, biết kinh doanh nuôi trồng thủy sản kết hợp với du lịch sinh thái và lịch sử thì với lượng khách đến đầm ông Vươn như rứa thì có mà…. hốt bạc!
Dù tôi chưa mục sở nhưng hình ảnh đầm ông Vươn cứ hình thành trong tưởng tượng của tôi, chỗ này sẽ là các hồ nuôi cá, chỗ kia là nhà bảo tàng, chỗ nớ sẽ là nhà hàng….. Ui, ui tôi ngủ không được.

TÔI ĐỨNG VỀ PHÍA ANH ĐOÀN VĂN VƯƠN

 

Rất đồng ý với tác giả : " Khởi tố kết tội, rồi xét xử tội phạm là để làm cho xã hội trong sạch, con người sống tốt đẹp với nhau hơn. Đó là mục tiêu của nền Pháp Luật Văn Minh. Muốn như thế, những người đi điều tra tội phạm, những người ngồi phiên tòa xử an phải biểu dương những người dám đứng lên chống lại bọn xấu, đặc biệt là bọn quan xấu trong bộ máy nhà nước – Chứ không thể truy tố , xử án theo định kiến, làm tăng mâu thuẫn giữa nhân dân với Đảng và Nhà nước, hiện nay vốn đã rất nặng nề. Đó là mong mỏi của người viết entry này đối với vụ án Đoàn Văn Vươn ở Tiên Lãng."


Anh Đoàn Văn Vươn

Thứ Năm, ngày 03 tháng 1 năm 2013

Trái tim không tật nguyền.


Tói biết về chàng trai tật nguyền này qua mạng đã lâu, nhưng chưa có dịp tìm hiểu nhiều về cuộc đời của cậu ấy. Cho đến cuộc biểu tình lần thứ 2 của năm 2012, tôi cũng như nhiều người đã nhận ra cậu trên sân vườn hoa Lý Thái Tổ, cùng tham gia biểu tình phản đối Trung Quốc xâm lược. Sự có mặt của Nguyễn Công Hùng làm nhiều người xúc động. Thân thể cậu tật nguyền nhưng trái tim cậu ấy lại mạnh mẽ hơn nhiều người có thân thể lành lặn khác...
Những ngày cuối năm, cộng đồng mạng lan truyền về sự ra đi của Nguyễn Công Hùng. Thêm một người “dưng” nữa ra đi trong sự tiếc thương của nhiều người.

Tạo Vật Mọn Hèn

Xin Mọi Người Hiệp Ý Cầu Nguyện Cho Linh Hồn
Phanxixo xavie Nguyễn Công Hùng Đã Ra Đi